Mỗi ngày tiểu sinh lưu lượng lại thay đổi thiết lập tính cách – 14

Chương 14:

Fan xem trực tiếp không nghe rõ hai người đang thầm thì gì, tất cả đều bảo ảnh đế nói chuyện to lên.

Nhưng tuy rằng bọn họ không nghe được giọng của ảnh đế, nhưng lại có thể nhìn thấy mặt lưu lượng Nguyễn đỏ lên với tốc độ mắt thường nhìn được.

Fan lại bắt đầu bùng cháy:

“Tôi ngửi được một mùi gì đó không bình thường.”

“Tôi cảm thấy hai người này chắc chắn giấu giếm gì đó!”

Fan Nguyễn Chỉ:

“Đương nhiên rồi, không phải lúc trước có người đoán bọn họ đã quen nhau từ trước sao?”

Fan Đỗ Thương Sinh:

“Tôi sai rồi, trước đây còn cảm thấy Nguyễn Chỉ cọ nhiệt, bây giờ càng ngày càng cảm thấy hai người tới ‘Chiến Dịch Tình Yêu’ để show tình cảm.”

“+1, dù sao trước giờ Đô Đô cũng không thích mấy chương trình tiếp xúc gần với người khác thế này chứ đừng nói là chương trình tình yêu.”

Fan Nguyễn Chỉ gật đầu tán thành lời nói của fan Đỗ Thương Sinh, nhìn thấy bình luận bên trên đột nhiên lại nhận ra một vấn đề: “Các chị em nhà Đô Đô ơi, mọi người đừng nói nữa. Nguyễn Nguyễn nhà chúng tôi cũng là lần đầu tiên muốn hợp tác cp với người khác đấy!”

Bình luận này vừa được đăng, fan hai nhà lập tức tiến hành một chuỗi giao lưu thân thiết hữu hảo giữa hai bên. Fan chân thành hai bên đều dùng ánh mắt hiền từ giống như trong màn ảnh chính là một nửa kia của con trai, anh trai nhà mình.

Càng ngày càng cảm thấy yêu thích.

Thật sự quá xứng đôi.

Có điều Nguyễn Chỉ trong màn ảnh, mặt càng lúc càng đỏ.

Nguyễn Chỉ vừa đọc xong lời thoại mà hệ thống đưa, cũng không có thêm nhắc nhở lời thoại nào nữa. Cậu đã ngã một lần, không dám nhờ hệ thống giúp tìm lời thoại lần nữa, chỉ có thể nhanh chóng suy nghĩ câu thoại tiếp theo.

Đáng tiếc không biết là vì sao, rõ ràng bình thường khi cậu tham gia chương trình giải trí, cho dùtrời có sập thì cậu vẫn bình tĩnh được. Nhưng bây giờ chỉ cần đối diện với Đỗ Thương Sinh là đầu óc cậu trống rỗng, không nghĩ ra được gì cả.

Ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng cậu cũng thốt ra được hai chữ: “…Không, không.”

Khóe môi ảnh đế cong lên, không nói gì.

Bê bát vào trong.

Khi Đỗ Thương Sinh bê bát đĩa vào trong bếp, Nguyễn Chỉ nghe thấy tiếng bát đĩa va vào nhau lạch cạch, trong đầu lập tức xuất hiện một suy nghĩ.

Cậu lập tức mở miệng: “Để tôi giúp cho!”

Sau đó nhấc chân đi vòng qua bàn ăn vào trong bếp.

Bàn ăn nhà Đỗ Thương Sinh thuộc dạng bàn dài hình chữ nhật, vị trí Nguyễn Chỉ ngồi lại chính là bên ngắn hơn, hai chân bàn cũng gần nhau. Khi cậu nghiêng người đi qua bàn, chân trái không kịp co lại, mắc vào giữa chân bàn và chân phải, vì thế khi cậu muốn bước đi thì đá thẳng luôn vào chân bàn, cả người nghiêng về phía trước.

Lúc này không có ai làm đệm lưng cho Nguyễn Chỉ, cậu chỉ có thể giơ chân ra chống giữ thăng bằng, vì thế không còn điểm đỡ nào, cậu ngã cái rầm xuống đất.

Đỗ Thương Sinh vừa mới để bát đũa vào chợt nghe thấy một tiếng “rầm” trong nhà ăn, vội vàng chạy qua xem, nhìn thấy Nguyễn Chỉ nằm rạp dưới đất.

Người thiếu niên thon gầy đang nằm rạp dưới đất, bàn tay nắm chặt chống cơ thể, đau tới phát run.

Đỗ Thương Sinh nhíu chặt mày, đi thẳng tới đó ôm lấy eo Nguyễn Chỉ, bế cả người lên nhẹ nhàng đặt xuống chiếc ghế ở bên cạnh.

Toàn bộ động tác chưa tới năm giây.

Rất nhiều fan không nhìn rõ động tác nhanh nhẹn này.

Nhưng cũng không ít fan Đỗ Thương Sinh phát hiện ra điểm mù:

“Tuy rằng rất đau lòng Nguyễn Nguyễn, nhưng mọi người có phát hiện ra rằng, lúc Đô Đô bế Nguyễn Nguyễn lên rất nhẹ nhàng không!”

“Xếp hàng, lẽ nào đây chính là cách biệt thể lực của công thụ trong truyền thuyết [Doge].”

“+1, tôi cũng cảm thấy như vậy ha ha.”

Nguyễn Chỉ bị ngã ngốc cả người, cậu ngã thì không sao, nhưng mà lại ngã trước ống kính, thật sự mất hết cả mặt!

Khi bị Đỗ Thương Sinh bế lên ghế, cậu vẫn nghiêm mặt trừng nền nhà.

Đỗ Thương Sinh thu tay về để đằng sau, ngón trỏ và ngón cái khẽ xoa, cảm nhận chút độ ấm còn vương lại trên đầu ngón tay. Cảm xúc ban nãy khi đầu ngón tay chạm vào vùng eo nhẵn nhụi căng chặt của thiếu niên vẫn quanh quẩn trong lòng ảnh đế Đỗ, xua cũng không đi, ảnh đế lẳng lặng nhíu mày, khẽ nói: “Không sao chứ?”

Nguyễn Chỉ ngã xong vẫn còn đơ ra, nghe thấy giọng của ảnh đế mới tỉnh táo lại, chống chân muốn đứng dậy.

Kết quả cảm thấy mắt cá chân nhói đau.

“Đau…”

Đỗ Thương Sinh ngồi xổm xuống, xắn gấu quần cậu lên xem: “Không sưng, nhưng có lẽ là bị bong gân rồi. Đợi một lát.”

Ảnh đế nói xong, đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn. Nguyễn Chỉ không biết anh muốn đi đâu, lẳng lặng nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng anh.

Fan Nguyễn Chỉ vừa đau lòng vừa buồn cười:

“Ôi chao, ôm Tiểu Nguyễn Nguyễn đáng thương của chúng ta cái nào, ai bắt em không cẩn thận thế chứ? Ai bắt em đi đường không chịu nhìn đường!”

“Ha ha ha, nhìn ánh mắt Nguyễn Nguyễn ngắm bóng lưng của ảnh đế đi, trông đáng thương quá, giống như đứa trẻ bị vứt bỏ ấy.”

“Tư thái của ảnh đế làm tôi nghĩ tới một từ – Bạn trai hệ Daddy.”

Fan Đỗ Thương Sinh: “???”

Fan Đỗ Thương Sinh còn cảm thấy từ ngữ này khiến ảnh đế già đi, nhưng nhìn lại khuôn mặt kia của Nguyễn Chỉ, câu nói tuổi tác của Nguyễn Chỉ và Đỗ Thương Sinh cũng không cách biệt là bao nhiêu kẹt ngay trong cổ họng.

Nguyễn Chỉ có đôi mắt hoa đào, đuôi mắt hơi rủ xuống, còn vài phần trẻ con, mắt to mặt nhỏ, các đường nét khuôn mặt tinh xảo, nhìn thế nào cũng giống như chưa thành niên. Còn Đô Đô của các cô thì… cho dù có trẻ trung hơn nữa, nhưng khí chất nho nhã dịu dàng trên người anh cũng khiến cho người ta cảm thấy anh giống như người đàn ông từng trải chín chắn.

Quả nhiên thuộc hệ daddy.

Fan Đỗ Thương Sinh cảm thấy như đầu gối mình bị trúng một tên.

Đúng lúc này, Đỗ Thương Sinh quay lại.

Anh còn cầm một lọ dầu hoa hồng và một hộp thuốc.

Sau đó đi tới gần Nguyễn Chỉ, đặt hộp thuốc lên trên bàn, rửa qua tay sau đó đổ dầu hoa hồng vào tay ủ nóng, xoa bóp lên chân Nguyễn Chỉ.

Cảm giác đau nhức khiến cho Nguyễn Chỉ hít vào một hơi lạnh.

Ban nãy khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, bây giờ nhiệt độ rút đi rất nhanh, ngay cả chân cũng bắt đầu run rẩy.

Loại dầu hoa hồng này phải cần chườm nóng rồi xoa bóp mạnh mới có thiệu quả, Đỗ Thương Sinh nghe thấy Nguyễn Chỉ hít sâu, nhưng sức ở trên tay không giảm.

Anh nhỏ giọng nói với Nguyễn Chỉ, giúp cậu dời suy nghĩ, “Kêu ra đi.”

“Cái gì?” Giây đầu tiên Nguyễn Chỉ còn tưởng rằng mình nghe nhầm rồi, trừng to mắt nhìn ảnh đế.

Hệ thống OOC cũng nghe thấy lời ảnh đế nói: “Oa, chậc chậc.”

Đỗ Thương Sinh lại lên tiếng: “Thoải mái thì kêu lên đi, thấy mặt em nghẹn đỏ bừng rồi.” Ảnh đế nãy giờ cúi đầu xoa bóp cho cậu, ngẩng đầu lên nhìn cậu: “Đây là lời thoại của bá tổng nhỉ.”

Nguyễn Chỉ: “…”

Hệ thống OOC: “Oa, cao thủ ha ha ha!”

Fan Nguyễn Chỉ:

“Chị em ơi, cười thẳng luôn hay phải theo thứ tự bây giờ?”

“Tôi không biết, tôi đã cười rồi ha ha ha.”

Fan Đỗ Thương Sinh tâm tình rất phức tạp:

“…Đô Đô, anh, anh…”

Fan Nguyễn Chỉ lập tức an ủi.

“Chắc chắn ảnh đế Đỗ đang an ủi Nguyễn Nguyễn của chúng ta một cách biến tướng, quả là bạn trai hệ daddy.”

“Ha ha ha bạn trai hệ daddy + 10010.”

Fan Đỗ Thương Sinh lại bị “bạn trai hệ daddy” bắn tên, gục xuống nằm thẳng cẳng.

Mắt cá chân Nguyễn Chỉ rất đau, nghe thấy Đỗ Thương Sinh nói vậy cậu quên đi cả đau đớn.

Cậu nghĩ tới tình huống ban nãy ăn cơm bị Đỗ Thương Sinh đánh trả, lại nhìn tình hình lúc này, cậu cảm thấy mình nhất định không thể thua thêm lần nữa.

Vì thế cậu đưa tay, nắm chặt lấy cằm ảnh đế, mạnh mẽ nâng cằm anh lên để anh ngẩng đầu nhìn mình.

Sau đó cậu khẽ hếch cằm, híp mắt nhìn anh.

Nhìn theo góc độ của Đỗ Thương Sinh, ánh mắt của Nguyễn Chỉ lúc này nghiêm túc và lạnh lùng, làm người ta chấn động. Ngay cả cơ thể thon gầy cũng thêm vài phần lạnh lùng.

“Người khác có thể thỏa mãn được em sao, mèo hoang nhỏ?” Nguyễn Chỉ nâng cằm ảnh đế lên, lắc sang trái phải: “Hửm?”

Fan Nguyễn Chỉ kêu gào.

“A a a bá tổng Nguyễn Nguyễn, tôi cảm thấy có thể?!”

“Còn cả tôi nữa, tôi nữa! Tuy rằng ngu ngốc nhưng mà rất mê người.”

Nguyễn Chỉ khẽ hừ lạnh: “Như thế này mới chính là bá tổng.”

Bình luận: “Ha ha ha đậu má.”

Ảnh đế bị Nguyễn Chỉ nắm lấy cằm, chỉ có thể nhìn thẳng cậu, đối diện với đôi mắt kia của đối phương, anh cong môi khẽ cười.

“Vậy Nguyễn tổng, bôi thuốc xong có được không.”

Khóe miệng Nguyễn Chỉ cứng lại, nháy mắt xụ xuống, “Còn phải bôi à…”

Đỗ Thương Sinh khẽ nói: “Bá tổng sẽ không sợ đau.”

Nguyễn Chỉ không nói được lời nào.

Khán giả:

“A ha ha, đây chính là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!”

“Ảnh đế thật trâu bò, lời thoại nào cũng có thể chịu được.”

Kỳ thực Nguyễn Chỉ cũng không đau mấy, chẳng qua đầu ngón tay ảnh đế hơi lạnh, khi chạm vào mắt cá chân cậu, cảm giác lạnh lẹo từ chân lan ra toàn thân. Cậu càng xem nhẹ cảm giác ấy, cơ thể cậu càng run rẩy.

Khó khăn lắm mới nhịn được tới lúc bôi thuốc xong, Nguyễn Chỉ thở một hơi dài, cả người uể oải dựa vào ghế không muốn nhúc nhích.

Đỗ Thương Sinh muốn rửa bát, đỡ cậu dậy dìu vào trong phòng ngủ. Còn nghiêm túc giải thích cách dùng vòi hoa sen trong phòng tắm với cậu.

Nguyễn Chỉ nghiêm túc nghe xong, ảnh đế thấy cậu hiểu rồi mới xoay người rời khỏi phòng.

Nguyễn Chỉ vội kéo anh lại.

“Tiền bối.” Đây là lần đầu tiên Nguyễn Chỉ gọi Đỗ Thương Sinh như vậy, “Tại sao anh… lại tốt như thế chứ.”

Hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của cậu.

Nguyễn Chỉ luôn cho rằng Đỗ Thương Sinh thuộc kiểu đàn ông cao không thể với, toàn thân tràn ngập cảm giác xa cách. Nhưng cả ngày hôm nay, anh đều phối hợp với lời thoại của cậu, không hề mất kiên nhẫn chút nào.

Nguyễn Chỉ càng nghĩ càng thấy, trước đây cậu đã hiểu lầm ảnh đế rồi.

Quả nhiên không thể chỉ nghe người ta nói, bản thân phải tự đi tìm hiểu mới được.

Sau đó cậu nhìn thấy ảnh đế đang quay lưng về phía cậu, chợt quay người lại, cúi đầu nhìn cậu: “Bởi vì…”

“Anh đang lấy lòng em mà.”

Nguyễn Chỉ thấy đầu mình nổ cái bùm, nháy mắt trống rỗng, đầu ngón tay buông xuống bên người tê dại.

Fan Đỗ Thương Sinh: “A a a ảnh đế giỏi tiếp thoại ghê!”

Đã tới chín giờ tối.

Cũng là thời gian mà chương trình dừng phát trực tiếp.

Hiển nhiên là các fan cũng chú ý tới đã đến giờ, bình luận gào khóc.

“Đừng mà! Đừng tắt màn hình mà!”

“Đừng mà, tôi không muốn ngày hôm nay kết thúc đâu.”

Nhưng đạo diễn đã gửi thông tin tới, quay phim đồng loạt tắt máy, phòng phát trực tiếp đóng lại.

Nguyễn Chỉ nhìn thấy quay phim thu máy quay, cậu chào tạm biệt với mọi người rồi vội vàng đi vào tắm rửa, sau đó ngã nhào vào giường, nằm ngủ một giấc không mơ mộng cho tới sáng.

Theo như kế hoạch của chương trình “Chiến Dịch Tình Yêu”, thứ hai, tư, sáu là thời gian làm nhiệm vụ, những ngày còn lại khách mời có thể hoạt động tự do, điều kiện tiên quyết là không thể hành động độc lập mà không có bạn đồng hành của mình.

Cho nên ngày 10 tháng 5, cũng chính là thứ ba, mỗi khách mời đều có thể hoạt động tự do trong phạm vi cho phép của chương trình. Bởi vì tỉ lệ người xem của ngày đầu tiên khá cao, sáng sớm ngày hôm nay đã có mấy triệu khán giả ngóng trông xếp hàng ở phòng phát trực tiếp.

Trong màn hình tổng, đạo diễn Vương Xuyên và MC cười ha hả vẫy tay với những khán giả đang xem phát trực tiếp.

MC nhỏ giọng nói, “Hôm nay, chúng tôi không có yêu cầu và nhiệm vụ nào, cho nên bây giờ các vị khách mời của chúng ta đều có thể hoạt động dựa theo cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi của mỗi người. Chúng ta có thể cùng nhau xem, các vị khách mời của đang làm gì nào.”

Vương Xuyên gật đầu với máy quay: “Bây giờ là thời gian chúng ta lén lút nhìn màn hình.”

Đạo diễn vừa dứt lời, trên màn hình phát trực tiếp tổng, đồng thời xuất hiện ba màn hình nhỏ, lần lượt là Lưu Phi Vũ và Thường Kiến, nam ca sĩ Mạnh Tân Vũ và ảnh hậu Vương Mỹ Cầm, sau đó là…

Fan Đỗ Thương Sinh sửng sốt:

“Tại sao chỉ có mình Đô Đô thôi…”

“Ha ha ha bá tổng đâu rồi?”

Fan Nguyễn Chỉ cũng không hiểu.

Trên mấy màn hình này, Lưu Phi Vũ đang nói chuyện với Thường Kiến, Vương Mỹ Cầm đang xem phim với Mạnh Tân Vũ, nhưng phía ảnh đế Đỗ thì… ngồi một mình trong phòng đọc kịch bản.

Fan Nguyễn Chỉ đầu đầy dấu hỏi chấm.

“Nguyễn Nguyễn của chúng ta đâu?!”

“Bảo bối Nguyễn Nguyễn ới, em đâu rồi?!”

Đạo diễn Vương ở màn hình chính cũng khó hiểu, ông gọi điện trong nhóm WeChat, quay phim phụ trách mảng của Nguyễn Chỉ và Đỗ Thương Sinh lập tức di chuyển ống kính, đặt trước cửa phòng Nguyễn Chỉ.

Đỗ Thương Sinh chú ý tới động tác của quay phim, đặt sách xuống, đi tới trước mặt anh ta, khẽ mở cửa phòng Nguyễn Chỉ. Chờ anh xác nhận hình ảnh trong phòng có thể quay mới đẩy cửa phòng cho quay phim bê máy vào trong.

Khán giả trên sóng trực tiếp đều nhìn thấy, trên chiếc giường ngủ theo phong cách Trung Quốc đặc biệt của nhà Đỗ Thương Sinh, Nguyễn Chỉ ôm chăn co người lại, vẫn nằm im trên giường.

Hai mắt nhắm chặt, hô hấp đều đều, đang ngủ say sưa.

Mọi người.

“…Ồ.”

“???”

Fan Nguyễn Chỉ:

“Bá tổng? Bá tổng dậy đi nào! Sắp mười giờ tới nơi rồi!”

“Bảo bối ơi, em chân thực quá đấy!”

4 thoughts on “Mỗi ngày tiểu sinh lưu lượng lại thay đổi thiết lập tính cách – 14

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s