Mỗi ngày lưu lượng tiểu sinh lại thay đổi thiết lập tính cách – 10

Chương 10.

Hai người ngã vào nhau diễn ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi.

Quay phim và nhân viên hướng dẫn mua hàng không kịp phản ứng. Khi phản ứng lại, quay phim lập tức buông máy quay trên tay xuống, muốn qua đó đỡ hai người dậy, nhưng Nguyễn Chỉ đã giơ tay lên xua xua với anh ta.

Mọi người lập tức dừng động tác lại.

Nhìn Nguyễn Chỉ kéo ảnh đế đứng dậy.

Mọi người phát hiện ra, gương mặt trắng trẻo đẹp trai của ảnh đế đã đỏ bừng.

Nếu như không phải biểu cảm vẫn lạnh lùng, thực sự giống như… thực sự giống như dáng vẻ rạo rực xuân tâm.

Đỗ Thương Sinh thẳng người yên lặng đứng phía sau Nguyễn Chỉ, rũ mắt không biết đang suy nghĩ gì,

Fan Đỗ Thương Sinh nhìn thấy vậy ào lên như thủy triều.

“Ngoan ngoan nào, mấy giây ban nãy khi camera không quay tới đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Tôi cũng muốn biết, vẻ mặt của Đô Đô đã giết chết tôi rồi! A a a!”

Fan Nguyễn Chỉ cũng cảm thấy không đúng.

“Tôi cảm thấy một mùi…không bình thường.”

“+1.”

Hai người mua quần áo trong cửa hàng xong, tỉ suất người xem phát sóng trực tiếp buổi sáng nay cũng đã được thống kê ra kết quả.

Lượng người xem màn hình ảnh đế và Nguyễn Chỉ chiếm 63.3% trong số ba màn hình nhỏ và một màn hình tổng. Số lượng bình luận còn hơn cả bốn màn hình kia cộng lại.

Vương Xuyên nhìn thông tin được thống kê, ông cứ cười mãi.

Ông vỗ bả vai của phó đạo diễn ngồi bên cạnh, “Người đại diện của Nguyễn Chỉ, cô An Nhã ấy đã trả lời chưa?”

Phó đạo diễn gật đầu: “Trả lời rồi, An Nhã nói, là do gần đây Nguyễn Chỉ chăm chỉ luyện tập kịch bản, đắm chìm trong kịch bản bá tổng không thể thoát ra nên mới thế. Tổ chương trình có thể viết bài về phương diện này, nhưng mà không được viết tin xấu.”

“Vậy là được, người đại diện hạng vàng quả nhiên là biết cách ứng xử,” Vương Xuyên cười ha ha. Ông nghĩ tới nội dung mà An Nhã nói, gật gù thấu hiểu: “Nguyễn Chỉ quả thực không tệ, tôi đã xem bài biểu diễn tốt nghiệp của cậu ấy ở Thủ Đô rồi, kỹ năng diễn xuất rất khá. Bây giờ ở nhà xem kịch bản thôi cũng có thể đắm chìm trong vai diễn, thật sự là một diễn viên hiếm có.”

Vương Xuyên chậm rãi thở dài: “Nhưng lại bị khuôn mặt kia làm lỡ dở rồi. Haiz, người quá xinh đẹp rất dễ bị chặn đường diễn xuất. Đạo diễn giỏi đều sợ khán giả chỉ xem mặt không xem phim, đạo diễn kém thì lại không quan tâm tới điều này. Nhưng chắc chắn bố mẹ Nguyễn Chỉ cũng cảm thấy gai mắt.”

Phó đạo diện nói thầm: Sao có thể nói là lỡ dở được chứ, nếu như tôi mà có khuôn mặt của Nguyễn Chỉ, cho dù không biết làm gì tôi cũng hài lòng. Nhưng không thể nói những lời thế này với tổng đạo diễn được, vì thế ông cũng gật đầu tán thành.

Bọn họ lại tiếp tục nhìn màn hình phía ảnh đế và Nguyễn Chỉ.

Thật ra cũng không có gì lạ khi màn hình phía ảnh đế và lưu lượng lại đông người thích xem. Ngay cả nhân viên trong tổ chương trình của bọn họ cũng thích xem màn hình phía hai người Nguyễn Chỉ hơn. Tỉ lệ người xem có thể đạt tới 63.3% hai vị đạo diễn cũng không cảm thấy lạ.

Vương Xuyên nhìn thấy Nguyễn Chỉ và Đỗ Thương Sinh bị ngã, ống kính bị ngắt đoạn mười mấy giây. Đợi khi quay phim cầm máy quay lên, ông nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng nhưng không phải do tức giận của ảnh đế.

Trong não đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ khiến ông cười không thể khép miệng được: “Cũng may là có Nguyễn Chỉ cho tôi ý tưởng, cuối cùng tôi cũng biết tiếp theo phải đưa ra nhiệm vụ gì rồi.”

…..

Mua quần áo xong, Nguyễn Chỉ dẫn ảnh đế đi ăn một bữa hải sản, sau đó lại dẫn anh đi dạo mấy vòng, mua đủ các loại đồ dùng gia đình, còn mua cả đồ dùng sinh hoạt và thắt lưng, khuy áo. Nhưng không biết có phải là do bọn họ đi hai người hay không mà chủ cửa hàng đều giới thiệu cho đồ đôi.

Nguyễn Chỉ cũng không nghĩ nhiều, bá tổng hoàn hảo tiêu mất hơn bốn triệu cho vợ yêu, rồi mới kéo vợ yêu về điểm đến.

Chỉ có khán giả là nhìn thấy rõ sự thực.

“Nguyễn lưu lượng thật sự là bá tổng, đường hoàng mua một đống đồ đôi như thế, thật ấm áp mà. Từ hôm nay đã bắt đầu rắc đường cho kế hoạch cặp đôi ba tháng rồi sao?!”

“+1. Không cần hai bên giao lưu với nhau. Nghệ sĩ giải trí đúng là nghệ sĩ giải trí, nhập vai diễn nhanh thật.”

Vào giờ phút này fan Đỗ Thương Sinh cũng mềm lòng hơn.

“Tôi rút lại lời lúc trước, Nguyễn Chỉ đúng là cưng chiều Đô Đô nhà chúng ta muốn chết, vui quá đi à!”

“+1, tôi nghĩ bây giờ tôi có thể chấp nhận nếu như một nửa còn lại của Đô Đô là lưu lượng rồi.”

Chỉ có fan only Nguyễn Chỉ là không vui, Nguyễn Chỉ tiêu tốn kém giống như bọn họ tốn kém vậy.

“Không, tôi không muốn. Tôi không muốn bảo bối đi cưng chiều người khác, tôi chỉ muốn bảo bối được người khác cưng chiều!”

“…+1, Đỗ Thương Sinh đừng tới gần Nguyễn Nguyễn nhà chúng tôi, chúng tôi không cần.”

“+10086!”

Fan only của Nguyễn Chỉ trong lòng nảy sinh đồng cảm, đau lòng thay cho Nguyễn Nguyễn nhà mình.

Nhưng mà cho dù suy nghĩ của fan Nguyễn Chỉ và Đỗ Thương Sinh thế nào, cuối cùng thì Nguyễn Chỉ và Đỗ Thương Sinh cùng tới nhà của ảnh đế. Trên đường đi bọn họ chậm trễ quá nhiều thời gian. Trợ lý mà An Nhã cử tới đã đưa hành lý tới nhà của Đỗ Thương Sinh trước, nhờ nhân viên của tổ chương trình trông hộ.

Đợi khi Nguyễn Chỉ tới, cậu nhận lấy hành lí của mình, ngẩng đầu nhìn kiến trúc kiểu Trung Quốc trước mặt, nhất thời ngây ngốc.

Fan của Nguyễn Chỉ ở sau màn hình cũng sửng sốt.

“Cái gì? Đây là nhà của ảnh đế Đỗ sao?”

“…Tôi thu lại lời nói lúc này, tôi không cảm thấy vừa nãy Nguyễn Nguyễn tốn kém. Rõ ràng hai người này đều là nhà giàu, đậu má.”

“+1. Tình yêu thần tiên, chúng ta ngồi xem là được rồi.”

Những fan của Đỗ Thương Sinh vừa bị Nguyễn Chỉ quăng tiền thu mua, còn bị fan only của Nguyễn Chỉ chèn ép, lập tức ưỡn thẳng ngực: “A ha, chính thế! Đô Đô nhà chúng ta cũng rất có thực lực, sao lại không xứng với Nguyễn Chỉ của mấy người chứ.”

Fan Đỗ Thương Sinh mở miệng nói chuyện đều không ý thức được, ngay từ ban đầu, người phản đối hai người thành đôi nhất là ai.

Nguyễn Chỉ nhìn kiến trúc kiểu Trung trước mắt mình, đình đài biệt viện, cửa gỗ cột đỏ cổ kính tràn ngập phong cách thời Đường, cùng với bình phong bằng trúc xanh hai bên phía trong.

Nháy mắt cậu cảm thấy bản thân mình giống như đang ở phim trường quay phim cổ đại.

Kỳ thực từ nhỏ cậu đã rất thích phong cách cổ đại, nhưng nhà họ Nguyễn đều mua nhà ở trong trung tâm thành phố. Bố mẹ cậu càng thích những thiết kế đơn giản có thể dễ dàng quét dọn hơn, cho nên phong cách trong nhà đều là phong cách đen trắng đan xen đơn giản.

Nhà của Đỗ Thương Sinh quả thực chính là phong cách mà cậu tha thiết mơ ước.

Hơn nữa nơi này cũng không hoàn toàn là phong cách cổ đại, tường ngoài xám trắng cổ kính, phong cách cổ xưa lịch sự tao nhã, bên trong tường là hàng rào một nửa thủy tinh một nửa bằng gỗ. Nền nhà đan xen giữa gạch men sứ và gỗ đá, hai bên phía sau cửa còn có hồ nhân tạo và lầu các nhỏ kèm bàn cờ. Vừa có phong cách hiện đại tối giản vừa không mất đi đặc sắc văn hóa truyền thống, thuộc kiểu phong cách Trung mới phá vỡ bố cục truyền thống.

Quan trọng nhất là.

Đình viện kiểu Trung rất mát mẻ.

Đi tới đâu đều có gió thổi, cảm giác mát mẻ trong ngày hè nóng nực khiến Nguyễn Chỉ tưởng như mình đang ở thiên đường.

Nguyễn Chỉ cho rằng bản thân mình giống như đang đi nghỉ mát. Cậu chợt cảm thấy may mắn vì đã tới ở nhà Đỗ Thương Sinh chứ không phải để Đỗ Thương Sinh tới nhà mình.

Ảnh đế Đỗ nhìn thấy phản ứng của cậu, quay lưng lại sau ống kính cười càng sâu hơn. Anh đi tới bên cạnh Nguyễn Chỉ, thành thạo nhận lấy ba vali hành lí lớn, thoải mái kéo tới bậc thang trước cửa.

Dẫn Nguyễn Chỉ đi vào trong.

Fan Nguyễn Chỉ: “…Có chút ấm áp.”

Hai người đi qua ba hành lang mới tới phòng khách nhà Đỗ Thương Sinh. Đỗ Thương Sinh dẫn Nguyễn Chỉ đi thăm đường, rồi đưa cậu về phòng ngủ luôn.

Khoảng cách rất gần, nhưng lại phải đi vòng sang một hành lang khác.

Nguyễn Chỉ đi tới đi lui cũng bị mấy cái hành lang làm chóng cả mặt, những khán giả đang xem phát trực tiếp còn hoa mắt hơn.

Nguyễn Chỉ không nhịn được, cuối cùng khi hai người tới phòng ngủ của cậu, cậu mới trêu chọc: “Nhà này phòng trộm ghê thật đấy.”

Ảnh đế Đỗ không hiểu rõ ý của cậu, cúi đầu nhìn cậu với dáng vẻ chờ đợi câu tiếp theo.

Nguyễn Chỉ nhìn thấy dáng vẻ kia của anh, tâm tình muốn vui đùa lập tức trở nên nghiêm túc, cậu quay mặt qua rầu rĩ nói: “Người bình thường vào đây chắc là lạc mất.”

Lúc này Đỗ Thương Sinh mới hiểu được ý cậu, ra vẻ gật đầu đồng ý: “Nếu như cậu muốn đi đâu có thể tìm tôi.”

Nguyễn Chỉ nhíu mày: “Nửa đêm thức giấc cũng có thể tìm sao?”

Khuôn mặt ảnh đế lại ửng đỏ.

Fan Đỗ Thương Sinh trước màn hình: “Khụ khụ, cái gì nhỉ, Nguyễn lưu lượng đừng thả thính trực tiếp thế có được không, ngại muốn chết à.”

Đỗ Thương Sinh đỏ mặt gật đầu, chỉ về phía gian phòng bên cạnh: “Có thể, tôi ở ngay bên kia.”
Nguyễn Chỉ nhìn theo hướng Đỗ Thương Sinh chỉ, ồ, đúng là ở bên cạnh thật.

Phòng ngủ của Đỗ Thương Sinh ở ngay bên cạnh.

ĐỗThương Sinh đặt hành lí của Nguyễn Chỉ vào trong phòng khách, quay phim của chương trình vẫn luôn đi theo bọn họ đưa nhiệm vụ cho hai người theo sự sắp xếp của đạo diễn.

Nhiệm vụ của mỗi đôi ngày hôm nay đều là dọn dẹp phòng mới.

Bây giờ đã hơn ba giờ chiều, có lẽ hai nhóm còn lại đã hoàn thành rồi, nhóm của Nguyễn Chỉ vẫn còn chưa bắt đầu.

Đạo diễn và quay phim cũng chẳng thể làm gì khác.

Khán giả sau màn hình thì đang vỗ bụng cười.

Sau khi được quay phim nhắc nhở, Đỗ Thương Sinh trước ống kính gật đầu khách sáo rồi đi về phòng chứa dụng cụ dọn dẹp. Anh còn nghiêm túc đeo chiếc tạp dề màu xám lên, sau đó cầm ra một cây chổi.

Fan Đỗ Thương Sinh bình luận cười chết.

“Đô Đô đột nhiên không cầm cúp mà cầm chổi, tôi còn chưa kịp thích nghi ha ha ha.”

“+1. Có điều thiết lập người đàn ông của gia đình cũng rất tuyệt hhh.”

Nhưng Nguyễn Chỉ thì lại khác, trên bình luận vô cùng hài hòa, tỏ vẻ muốn hai người đàn ông thay đổi thiết lập người đàn ông gia đình, Nguyễn Chỉ lại nghiêm mặt nhìn cây chổi trong tay ảnh đế, nghiêm túc lắc đầu.

Cậu giơ ngón trỏ ra quơ quơ trước mặt Đỗ Thương Sinh: “Không, tôi không quét dọn.”

Nguyễn lưu lượng khẽ hất hàm, trưng ra vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo, kiên định biểu đạt từ chối.

Bá tổng sao có thể quét dọn được chứ?

Nguyễn tổng nghĩ: Đây không phải là chuyện cô vợ nhỏ của bá tổng nên làm sao?

….Tuy rằng tạm thời thì cô vợ nhỏ vẫn là mèo hoang, còn chưa được cưới về.

Fan Đỗ Thương Sinh vừa mới ủng hộ Nguyễn Chỉ lại bắt đầu tru tréo.

“Đừng mà Nguyễn Nguyễn!”

“Đừng vậy mà, đừng để Đô Đô nhà chúng tôi làm việc một mình, nhà anh ấy rộng quá!”

Fan Nguyễn Chỉ ban đầu còn hướng về Nguyễn Chỉ, nhưng nhìn thấy bình luận của fan Đỗ Thương Sinh, nháy mắt cười sặc.

“Bên ấy nói cũng có lý, tôi lại muốn ủng hộ bên ấy rồi…”

“+1. Đây là nỗi khổ của kẻ có tiền hhh.”

Mà nhân vật chính quý ngài Đỗ cũng chính là “mèo hoang nhỏ”, cầm cây chổi quét nhà, im lặng nhìn Nguyễn Chỉ một lúc lâu mới khẽ gật đầu, không có ý kiến gì khác: “Được.”

Nguyễn Chỉ bị anh nhìn như vậy có chút ngại ngùng, nhưng cậu thầm nghĩ, bá tổng sẽ không quét dọn làm vệ sinh, nhưng bá tổng có thể nấu ăn!

Không phải trong truyện có rất nhiều tổng tài sau khi thân thiết với nữ chủ thì chủ động đi rửa bát sao. Cậu nấu một bữa cơm có lẽ cũng không ảnh hưởng tới hình tượng của bá tổng.

Hệ thống OOC lập tức tỏ vẻ đồng ý.

Vì thế Nguyễn Chỉ nhìn ảnh đế nói: “Em quét dọn đi, tôi sẽ nấu cơm, đúng lúc nên ăn cơm tối rồi.”

Bởi vậy, fan của Đỗ Thương Sinh cũng vui vẻ, dù sao phân công hợp tác so với việc một người cố gắng làm các fan hai bên dễ dàng chấp nhận hơn.

Vì thế Nguyễn Chỉ tới phòng bếp theo sự chỉ dẫn của Đỗ Thương Sinh. Nhà bếp của Đỗ Thương Sinh rất lớn, có điều trừ phong cách kiểu Trung bên ngoài, toàn bộ dụng cụ làm bếp bên trong đều là đồ hiện đại màu gỗ.

Nguyễn Chỉ mở tủ lạnh ra, nhìn thấy bên trong đầy ắp các loại nguyên liệu. Cậu chọn lấy một gói đỗ đũa và một gói đậu phụ, chuẩn bị làm bữa tối.

Trước màn hình các fan đều chen nhau điên cuồng bình luận.

“Xếp hàng xem thái tử nhỏ của RZ nấu cơm.”

“Yên lặng quan sát, tôi vẫn luôn cho rằng minh tinh như Nguyễn Nguyễn căn bản sẽ không biết nấu cơm…”

Sau đó bọn họ nhìn thấy Nguyễn Chỉ rửa thực phẩm, thái rau một cách thành thạo, kỹ thuật dùng dao với lực phù hợp và ổn định, nháy mắt làm người qua đường cảm thấy bất ngờ.

Ngay cả camera cũng dán sát vào, quay cận cảnh từng miếng đỗ mà cậu thái ra.

Mỗi miếng đỗ gần như đều dài ngang nhau, giống như dùng thước đo rồi cắt ra.

Fan Nguyễn Chỉ cũng ngạc nhiên:

“Đậu, tuy rằng… tôi luôn cho rằng Nguyễn Chỉ mười ngón tay không dính nước mùa xuân.”

Lúc này mọi người nhìn thấy Nguyễn Chỉ thành thạo nấu nước sôi chần qua đỗ đũa, sau đó bắt đầu rán đậu phụ, bỏ đỗ đũa vào.

Lửa lớn ở đáy nồi kêu lép bép, cả phòng bếp lập tức vang lên tiếng dầu sôi, chỉ nghe thấy tiếng nguyên liệu chạm vào dầu sôi thôi mà những người xem trực tiếp bắt đầu gào thét “đói rồi”.

Nhưng có khán giả nhận ra một vấn đề.

“Nguyễn Nguyễn, nhiều khói quá, em không mở máy hút à…”

Bình luận này vừa mới được đăng lên, đã nghe thấy trong nhà bếp chợt vang lên một tiếng “ting”, ngay sau đó ngọn lửa bếp ga bùng lên rồi tắt ngúm.”

Nguyễn Chỉ: “…”

Đồ ăn trong chảo đã sắp chín rồi, vậy mà lại bị tắt lửa, Nguyễn Chỉ ngơ ngác.

Cậu cúi người bật lửa hai ba lần đều không lên, bèn vội vàng hô lớn tên của Đỗ Thương Sinh.

“Đỗ Thương Sinh!”

Bình luận:

“Ha ha ha ha đậu má, tại sao tôi cứ cảm thấy giống như khi mẹ tôi xào rau không có muối lập tức bắt bố tôi đi mua muối ấy.”

“Em gái lầu trên im miệng đi! Ha ha ha tôi đã không thể nhìn thẳng màn hình nữa rồi.”

Ảnh đế ở bên này nghe thấy giọng Nguyễn Chỉ hô lên, lập tức buông chổi chạy qua xem. Anh vừa bước vào phòng bếp, vừa nhìn thấy đèn cảnh báo đã hiểu hết mọi chuyện, “Trong căn phòng này có nhiều kết cấu làm bằng gỗ, chỉ cần đo được lượng khói quá cao, hệ thống an toàn sẽ trực tiếp khóa bếp lại.”

Thì ra là như vậy.

Nguyễn Chỉ nghĩ tới ban nãy mình quên mất không bật máy hút khói, mặt mũi có vẻ không được tự nhiên.

Cậu nhìn Đỗ Thương Sinh ấn van ba giây, sau đó xoay ngược chiều kim đồng hồ một vòng, bếp lại bật được rồi.

Khán giả không nhịn được bình luận khen ngợi.

“Oa, ảnh đế đúng là người đàn ông có thể dựa vào.”

Nhưng cũng chính vào lúc này, lửa trên bếp đột nhiên phụt lên, lan đầy hai bên sườn chảo, hướng vào bên trong, cả chiếc chảo chìm trong lửa, ngay cả chốt mở bếp cũng bị che lấp.

Hai người ở trước bếp đồng thời lùi về phía sau.

Chưa tới năm giây, Nguyễn Chỉ nhìn thấy đậu đũa trong nồi nhanh chóng đen lại.

Đồ ăn cháy rồi.

Nguyễn Chỉ: “…”

Khán giả bình luận: “Đậu, tôi rút lại lời ban nãy. Quá là không đáng tin ha ha ha.”

Đỗ Thương Sinh quay đầu qua, mở to đôi mắt phượng ngủ, vẻ mặt vô tội nhìn cậu: “Tôi quên mất sau khi vặn sang trái thì phải vặn ngược lại nửa vòng.”

Mặt Nguyễn Chỉ đen lại.

Ngay cả bếp nhà mình mà anh cũng không biết dùng sao!

Nhưng cậu vừa mới định xỉ vả mấy cậu, hệ thống OOC trong đầu cậu điên cuồng nhắc nhở: “Không được đâu Nguyễn tổng, muốn nói gì cũng phải phù hợp với thiết lập nhân vật đấy nhé.”

Nguyễn Chỉ còn chưa kịp nói gì nháy mắt nghẹn lại, nghiêm mặt sửa lời.

“Chàng trai, em đang nghịch lửa hả?”

Mặt Đỗ Thương Sinh ửng đỏ, không nói gì.

Ảnh đế Đỗ cao lớn đẹp trai tự mang khí chất trong trẻo lạnh lùng, sau khi bận rộn trong phòng bếp, tự dưng lại nhuốm vài phần khói lửa, nhìn qua giống như học sinh đang đợi khuyên răn. Ngọn đèn phòng bếp phát ra ánh sáng vàng chiếu rọi làm khuôn mặt anh trở nên dịu dàng hơn, đôi mày lạnh lùng cứng rắn cũng trở nên mềm mại.

Nguyễn Chỉ nhìn khuôn mặt kia, không nói được câu nào nặng lời. Cậu bóp trán xua tay với anh, cố gắng duy trì vẻ lạnh lùng của bá tổng trên khuôn mặt. Trong mắt là ba phần lạnh lẽo, ba phần tẻ nhạt, bốn phần thờ ơ: “Chính em gây ra lửa, tự em phải dập.”

Nguyễn Chỉ cảm thấy câu nói này của mình không có bất cứ khuyết điểm nào, nhưng cậu vừa nói xong, ảnh đế ở phía trước mím môi không nhúc nhích, ánh mắt trượt xuống, quét qua nửa thân dưới của cậu.

Nguyễn Chỉ: “???”

2 thoughts on “Mỗi ngày lưu lượng tiểu sinh lại thay đổi thiết lập tính cách – 10

  1. DoanhDoanh

    🔅Hai người ngã vào nhau diễn ra trong khoẳng thời gian ngắn ngủi. —> khoảng thời gian
    🔅gương mặt trắng trẻo đẹp trai của ảnh để đã đỏ bừng —> ảnh đế
    🔅mủa đủ các loài đồ dùng gia đình —> mua đủ các loại
    🔅Nguyễn Chỉ tiêu tốn khém giống như bọn họ tốn kém vậy. —> tiêu tốn kém
    🔅Tôi không muốn bảo bối đi cưng chiều người khách —> người khác
    🔅đừng để Đô Đô nhà chúng tôi làm việt một mình —> làm việc
    🔅Ảnh đế đỗ cao lớn đẹp trai tự mang khí chất trong trẻo lạnh lùng —> Ảnh đế Đỗ
    ——————
    Không thể trách ánh mắt của ảnh đế được, tại câu nói của Nguyễn Tiểu Chỉ ám chỉ quá :)))))))

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s