Mỗi ngày tiểu sinh lưu lượng lại thay đổi thiết lập tính cách – 9

Chương 9:

Nguyễn Chỉ ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông của cậu, nhẹ nhàng nói ra ba từ cuối cùng: “Mèo hoang nhỏ.”

Đỗ Thương Sinh: “…”

Những bình luận đã trở thành cười như điên.

“Ha ha ha ha cầu xin em hãy buông tha tôi!”

“Đạo diễn, tôi muốn tắt màn hình!”

Đạo diễn Vương cũng vỗ đùi cười: “Ai da, tôi đã sớm biết Nguyễn Chỉ có khả năng giải trí rất mạnh, không ngờ lại biết cách tìm cảm giác tồn tại trước mặt ảnh đế như thế, thật đúng là không phí tiền mời khách mời!” Hơn nữa có rất nhiều thông tin để viết bài về mặt tốt của ảnh đế, còn sẽ không bị chửi.

Hệ thống thốt lên sợ hãi trong đầu Nguyễn Chỉ, nó vỗ bụng phành phạch: “Không hổ là xuất thân trường lớp chính quy, diễn đạt quá đi mất!”

Nguyễn Chỉ vội vàng nhìn ảnh đế, không quan tâm tới việc trả lời hệ thống.

Mà lúc này, ảnh đế sững sờ nhìn cậu cuối cùng cũng cử động rồi.

Anh gật đầu, nhấc người lên xích lại gần Nguyễn Chỉ, khoảng cách trong xe của hai người nháy mắt gần nhau hơn, “Được, có thể tiêu hết không?”

Nguyễn Chỉ học theo dáng vẻ của bá tổng trong trí nhớ, híp mắt hẹp thêm, khóe miệng cong lên lạnh lùng: “Đương nhiên!”

Ánh mắt Đỗ Thương Sinh càng sáng hơn.

Sau khi hai người xuống xe thì đi thẳng về phía khu phố thương mại. Nơi này xa thành thị, cũng không nhiều khách qua lại, cho nên những cửa hàng mở ở nơi này đa phần là có nhóm khách hàng đặc biệt, hoặc là những cửa hàng đặt trước xa xỉ cao cấp.

Nguyễn Chỉ nhấc chân đi vào một cửa hàng đồ nam gần nhất, chỉ tầng một thôi cũng đã chiếm diện tích hơn năm trăm mét vuông.

Ảnh đế Đỗ vô cùng ngoan ngoãn theo sau Nguyễn Chỉ, phối hợp hoàn mỹ với diễn xuất của cậu.

Phối hợp tới mức bản thân Nguyễn Chỉ cũng cảm thấy ngại ngùng.

Nguyễn Chỉ: “Tiểu 0, đằng ấy nói xem tại sao ảnh đế luôn phối hợp với tôi như vậy chứ?”

Hệ thống cũng không thể hiểu nối.

Nó suy nghĩ một lúc, hệ thống chắc chắn phải nói gì đó để củng cố nguyên tắc máy móc siêu mạnh của mình, nó miễn cưỡng đưa ra phỏng đoán: “Có lẽ, ảnh đế Đỗ thích xem phim thần tượng!”

Nguyễn Chỉ: “…” Cậu không nên hỏi hệ thống.

Nguyễn Chỉ và Đỗ Thương Sinh, một người là lưu lượng đang hot, một người là ảnh đế đang nổi, cho dù là người không quan tâm tới tin tức của giới giải trí thì cũng từng nhìn qua hình ảnh của hai người, chứ đừng nói tới những nhân viên bán hàng ở cửa hàng thời trang nam này.

Hai người vừa mới bước vào cửa, ba nhân viên bán hàng sửng sốt đứng ngay đơ tại chỗ, người ở giữa có lẽ là nữ nhân viên hướng dẫn bán hàng nhỏ tuổi nhất, chưa tới một giây đã che miệng kêu lên ngạc nhiên: “Xin, xin hỏi…hai người là Nguyễn Chỉ và ảnh đế Đỗ đúng không?!”

Nguyễn Chỉ rất không hài lòng với xưng hô của cô: “Tại sao gọi em ấy là ảnh đế mà lại gọi thẳng tên tôi?”

Nữ nhân viên bán hàng được Nguyễn Chỉ trả lời, kích động tới mức đỏ mặt, nói chuyện càng lắp bắp hơn, đầu óc không nghĩ được gì nữa, lưỡi líu cả lại: “Ảnh…ảnh hậu Nguyễn.”

Nguyễn Chỉ: “…”

Hệ thống: “Phụt.”

Fan Nguyễn Chỉ: “Ha ha ha ảnh hậu Nguyễn. Cười chết tôi rồi.”

Fan Đỗ Thương Sinh: “Ảnh hậu? Được đấy!”

Đỗ Thương Sinh đứng phía sau lưng Nguyễn Chỉ, không nhịn được, mím môi khẽ cười, đúng lúc bị ống kính bắt gặp.

Nguyễn Chỉ lập tức nhíu mày nhìn anh: “Chết tiệt, em cười cái gì?”

Giọng điệu của Nguyễn Chỉ có hơi nặng nề, Đỗ Thương Sinh ngẩn ra, nụ cười cứng lại bên môi.

Fan bảo vệ Đỗ Thương Sinh nháy mắt bùng nổ:

“Nguyễn Chỉ muốn làm gì thế?”

“Vừa mới cảm thấy cậu ta được cậu ta đã bắt đầu lên mặt rồi sao?! Còn dám nói chuyện với Đô Đô của chúng ta như vậy!”

Sau đó các cô nghe thấy Nguyễn Chỉ mở miệng nói tiếp.

“Từ hôm nay trở đi em là người của tôi, trong mắt em chỉ có thể có một mình tôi, tôi không cho phép em cười với người đàn ông khác.”

Fan only của Đỗ Thương Sinh vẫn chưa kịp chửi xong đã mắc nghẹn lại ở cổ họng.

“….”

“Phụt ha ha ha.”

“Xin lỗi các chị em, có lẽ tôi…tôi phải bắn lại quân mình rồi.”

Người qua đường thuần khiết bắt đầu xếp hàng gửi bình luận biểu tượng cảm xúc.

“Là ai đưa cho Nguyễn Chỉ kịch bản ngu ngốc này thế? Là lão tặc Vương Xuyên sao?”

“Được rồi đấy, lời thoại của Vương Xuyên toàn mấy lời theo phong cách cán bộ cổ hủ, lấy đâu mấy lời vui thế này.’

Có người xem bắt đầu đi sâu vào thảo luận.

“Nghe nói trước đây Nguyễn Chỉ vẫn luôn muốn nhận kịch bản mà không được? Có lẽ là bây giờ nhận được kịch bản nào đó, ở nhà luyện lời thoại tới mức bị ám luôn rồi ha ha ha.”

Bình luận này vừa được đưa ra đã bị fan của Nguyễn Chỉ phủ nhận.

“Không, không, không, thật ra là thế này. Khi Nguyễn Nguyễn phát trực tiếp đã từng nói rồi, ảnh đế là thần tượng của em ấy, bây giờ lại ăn nói cộc lốc thế này là do gặp được thần tượng nên não bị kẹt!”

“Đúng vậy, ha ha ha tôi cũng xem phát sóng trực tiếp rồi.”

Những khán giả nhìn fan của Nguyễn Chỉ giải thích, cũng không rối rắm nhiều, dù sao cũng là chương trình giải trí, xem thấy vui là được.

“Những chuyện khác không nói, tôi thích kịch bản này rồi đấy, có độc. Tưởng chừng như tôi đang xem ảnh đế và lưu lượng diễn phim thần tượng bá đạo tổng tài ấy.”

“Phim thần tượng +1 ha ha.”

“Mọi người cảm thấy ảnh đế sẽ trả lời thế nào ha ha ha.”

Các khán giả theo dõi bình luận sôi nổi, nhưng bọn họ vẫn chưa thảo luận được kết quả gì đã thấy ảnh đế trước ống kính khẽ gật đầu. Anh cao hơn Nguyễn Chỉ một cái đầu, lúc này cúi đầu nhìn Nguyễn Chỉ, ra vẻ nghe lời, nói: “Tôi biết rồi.”

Giống như cô vợ nhỏ nhẫn nhục chịu đựng.

Fan Đỗ Thương Sinh: “??? Đô Đô, anh tỉnh lại đi!”

Khán giả: “Giật mình, cưng chiều quá thể. Lẽ nào đây là cảm giác chuyên nghiệp của ảnh đế khi tham gia chương trình hẹn hò sao? Không cần biết đối tượng là ai đều có thể chấp nhận như vậy được?”

Khán giả: “Vậy trước đây mấy người lo lắng ảnh đế Đỗ quá lạnh lùng, không dám mời ảnh đế tham gia chương trình yêu giờ chắc đang hối hận chết rồi. Ha ha ha.”

Nhân viên cửa hàng và nhân viên hướng dẫn mua hàng cũng sửng sốt, ánh mắt do dự đảo qua đảo lại giữa hai người. Không biết bọn họ nghĩ tới gì mà lại đỏ mặt, ánh mắt đều như phát sáng.

Nữ nhân viên hướng dẫn mua hàng cất lời: “Xin hỏi hai anh muốn mua quần áo ạ? Chỗ chúng tôi mới có hai bộ tây trang cho cặp đôi, rất thích hợp với hai vị!”

Nhân viên cửa hàng đứng bên cạnh ước lượng vóc dáng hai người rồi đi về kho phía sau lấy hai bộ tây trang tới, đường vân ngầm đều giống nhau.

Có điều màu sắc bộ của Nguyễn Chỉ tương đối nhạt, thắt lưng hẹp, cà vạt đi kèm còn có viền bạc. Bộ của Đỗ Thương Sinh nhìn có vẻ chững chạc hơn nhiều. Bộ trang phục thuộc kiểu ưu nhã kinh điển, vô cùng thích hợp với người ngoài mặt thì dịu dàng nhưng trong nội tâm lại lạnh lùng như ảnh đế Đỗ.

Nguyễn Chỉ vốn chỉ muốn để ảnh đế Đỗ tiêu tiền, không ngờ bản thân còn gặp được bộ quần áo mà mình thích, trong mắt ánh lên khát vọng.

Nhưng….

Khi bá tổng mua đồ cho người trong lòng, sao có thể mua quần áo cho mình được chứ!

Rõ ràng là không phù hợp với thiết lập nhân vật.

Nhất thời tâm trạng hụt hẫng.

Nguyễn Chỉ cố gắng để bản thân nhìn như không hậm hực gì, chỉ vào bộ tây trang trước mặt Đỗ Thương Sinh, sai ảnh đế: “Đi thay đi.”

Đỗ Thương Sinh quay đầu nhìn cậu: “Cậu thì sao?”

Ánh mắt Nguyễn Chỉ dính lấy bộ tây trang kia rất lâu, cuối cùng cắn răng nói: “Tôi không thay, tôi ở đây đợi em.”

Tuy rằng Đỗ Thương Sinh xuất thân từ quay phim điện ảnh, nhưng lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, nắm rõ lòng người như lòng bàn tay. Anh có thể nhìn xuyên thấu qua đôi mắt trong suốt sạch sẽ của Nguyễn Chỉ, nhìn thấy sự khát vọng trong tận sâu đáy mắt của cậu nhóc này.

Ảnh đế Đỗ suy nghĩ, nhẹ nhàng tiếp tới: “Anh muốn nhìn thấy em thay.”

Anh vừa dứt lời, mắt Nguyễn Chỉ ở phía trước như phát ra ánh sao, ngay cả lọn tóc trên đầu cũng dựng đứng cả lên, nhìn tựa như con thỏ nhỏ nhận được hoa quả khô.

Bá tổng Nguyễn Chỉ ho khan một tiếng, giả vờ như mất kiên nhẫn: “Nếu như em đã muốn cho tôi mặc, vậy tôi cũng miễn cưỡng thử xem.”

Bá đạo tổng tài sao có thể từ chối yêu cầu của mèo hoang nhỏ chứ? Phải cưng chiều người yêu, không phải sao!

Ngay sau đó, Nguyễn Chỉ nhanh chóng bước về phía trước, lấy bộ tây trang từ trong tay nhân viên, đi về phía gian phòng thử đồ, không chậm trễ một giây nào.

Fan Nguyễn Chỉ cũng sững người: “Tôi rút lại lời nói ban nãy, đây chính là Nguyễn Nguyễn của chúng ta, quả nhiên vẫn ngốc y như vậy!”

Có một số fan của Đỗ Thương Sinh sau khi lâm trận quay ngược lại bắn đồng đội mình, lòng hướng về Nguyễn Chỉ: “Đáng yêu quá hi hi, tôi có thể có bá tổng kiểu này không? Hiu hiu hiu.”

Không cần biết thế nào, cuối cùng Nguyễn Chỉ cũng hài lòng mặc lên bộ quần áo mới, khi cậu bước ra khỏi gian thử đồ, cánh cửa gian bên cạnh cũng mở ra.

Ảnh đế Đỗ mặc bộ tây trang màu tím than chậm rãi bước ra khỏi gian thử đồ bên cạnh, eo thon chân dài, khuôn mặt đẹp trai.

Nháy mắt Nguyễn Chỉ nghe thấy trong đầu mình kêu lên một tiếng.

Nguyễn Chỉ: “Hệ thống, đằng ấy đang làm gì vậy?”

“Ta đang liếm màn hình,” Hệ thống OOC nói: “Cơ ngực của ảnh đế Đỗ không đẹp sao?Prrrr.”

Nguyễn Chỉ: “…” Được, đúng là đẹp.

Cách hai lớp quần áo trên người mà Nguyễn Chỉ vẫn có thể cảm nhận được cơ bắp, cùng với thân hình rắn chắc của đối phương.

Nếu như có thể sờ…

Nguyễn Chỉ vội vàng kéo những suy nghĩ không nên có lại.

Là một Gay, nếu như phải cho điểm Đỗ Thương Sinh, vậy chắc chắn sẽ là 101 điểm.

Một điểm thừa ra, dùng để chứng minh Đỗ Thương Sinh là 1.

Hướng dẫn mua hàng nhìn thấy hai người mặc tây trang đi ra, mắt cũng dựng đứng luôn.

“Ảnh…ảnh…Nguyễn…Nguyễn!” Hướng dẫn mua hàng lắp bắp mãi mà không tìm được xưng hô phù hợp, “Hai người mặc hai bộ này vô cùng hợp, vẫn còn mười bộ có kiểu dáng và phong cách giống thế này, hai người…”

Nguyễn Chỉ vung tay lên: “Lấy tất cả.”

Nữ hướng dẫn mua hàng cẩn thận cầm máy tính tính toán: “Tổng cộng… tổng cộng hai triệu một trăm chín mươi nguyên.” Dường như lo lắng Nguyễn Chỉ hối hận, cô lại thận trọng thêm một câu: “Chúng tôi có thể giảm….” giá.

Cô còn chưa nói xong, đã thấy Nguyễn Chỉ phất tay, ảnh đế Đỗ phía sau lập tức đi lên trước lấy ra một tấm thẻ đen in hoa văn tím.

“Thẻ này của tôi hẳn là đủ dùng rồi,” Một câu của Nguyễn Chỉ khiến những lời cô định nói nghẹn lại trong cổ họng: “Cô nói có thể gói lại đúng không? Tốt lắm, gói hết lại đi.”

Nữ hướng dẫn mua hàng đã bị sự chịu chi Nguyễn Chỉ dọa sợ, cô ngơ ngác nhận lấy tấm thẻ đen trong tay Nguyễn Chỉ, sau đó quẹt thẻ thanh toán.

Quay phim rất tận tâm quay lại màn hình thanh toán, số tiền trên thẻ hiện rõ ràng trên màn hình.

Bình luận trên nền tảng phát trực tiếp nháy mắt im lặng mười mấy giây.

Mãi lâu sau mới có bình luận mới trên màn hình.

Fan Nguyễn Chỉ A: “Tôi…tôi không xứng làm fan Nguyễn Nguyễn, thì ra Nguyễn Nguyễn của chúng ta giàu tới vậy.”

Fan Nguyễn Chỉ B: “Nguyễn Nguyễn của chúng ta cũng có tài sản thương mại riêng, hơn nữa phí đại ngôn và cát xê hàng năm đều rất nhiều. Có lẽ đây chỉ là một trong những thẻ của cậu ấy thôi.”

Fan Đỗ Thương Sinh còn ngạc nhiên hơn cả Kẹo Mềm.

Fan Đỗ Thương Sinh A: “Đậu? Tôi tưởng rằng chỉ là đùa thôi, không ngờ có mười triệu thật???”

Fan Đỗ Thương Sinh B: “Không phải là mười triệu, mọi người nhìn thẻ mà xem, là hai trăm triệu. Đó là thẻ Cout&C toàn cầu của nước Y, phát hành với số lượng có hạn, tài chính phải hơn ba mươi triệu mới có tư cách nhận thẻ, hoàn toàn miễn phí vé máy bay du lịch qua lại giữa hai nước, phí duy trì thẻ mỗi năm lên tới hai mươi lăm nghìn đô la Mỹ.”

Fan only Đỗ Thương Sinh: “….Kinh hãi. Tôi vẫn luôn cho rằng Nguyễn Chỉ là kẻ ăn bám, không ngờ Nguyễn Chỉ lại là kim chủ. Tôi thích, tôi làm được!”

Fan only Đỗ Thương Sinh: “Tôi cũng thế! Nguyễn tổng xông lên, đừng vì tôi là một đóa hoa yêu kiều mà thương tiếc tôi!!!”

Nguyễn Chỉ không nhìn thấy nhóm fan đang gào thét trên bình luận, cậu lẳng lặng nhìn nhân viên trong cửa hàng đang vui vẻ gấp đồ lại, vẫn cố gắng để giữ vẻ mặt lạnh lùng của bá tổng, trong đầu điên cuồng suy nghĩ động tác tiếp theo.

Chính vào lúc này, ảnh đế đột nhiên đi tới bên cạnh, vỗ vai cậu.

Chỉ vì Đỗ Thương Sinh nhìn thấy cậu ngây đơ ra cho nên mới muốn gọi cậu tỉnh.

Không ngờ Nguyễn Chỉ lại phản ứng rất mạnh, vội lùi về phía sau, kết quả cậu bị trượt chân, như sắp ngã ngửa ra đất.

Nguyễn Chỉ vươn tay muốn túm lấy thứ gì đó để ổn định cơ thể.

Đỗ Thương Sinh phản ứng còn nhanh hơn cậu.

Anh đỡ lấy eo Nguyễn Chỉ, trao đổi vị trí của hai người.

Khi hai người ngã xuống đất, Nguyễn Chỉ đập mạnh lên người Đỗ Thương Sinh.

Mùi cam thảo và mùi tuyết tùng lạnh lẽo phả vào mũi cậu.

Nguyễn Chỉ nháy mắt đỏ bừng mặt.

Nhưng uy nghiêm của tổng tài không thể dễ dàng xâm phạm vậy được, hình tượng bá tổng mà cậu luôn duy trì từ đầu tới giờ không thể bị phá vỡ vào lúc này!

Bàn tay Nguyễn Chỉ đặt lên cổ áo ảnh đế, chậm rãi di chuyển xuống dưới, lướt qua cơ bắp bên dưới lớp áo, trượt xuống vòng eo rắn chắc.

Hô hấp của ảnh đế nháy mắt nóng rực.

Nguyễn Chỉ học theo âm trầm thấp của Đỗ Thương Sinh, cố ý hạ thấp giọng: “Không ngờ nhìn em gầy như vậy nhưng dáng người lại không tệ.”

Hô hấp của Đỗ Thương Sinh như nghẹn lại.

Anh đưa tay đỡ hông Nguyễn Chỉ, dường như muốn đẩy cậu ra.

Nguyễn Chỉ lập tức đè lại bàn tay đang làm loạn của anh.

Ngay trước khi camera quay lại gần, cậu ngẩng đầu dán vào bên tai đối phương: “Đừng cử động, còn cử động nữa tôi không đảm bảo được sẽ xảy ra chuyện gì đâu.”

Đỗ Thương Sinh: “….”

4 thoughts on “Mỗi ngày tiểu sinh lưu lượng lại thay đổi thiết lập tính cách – 9

  1. DoanhDoanh

    🔅Hơn nữa có nhất nhiều thông tin để viết bài về mặt tốt của ảnh đế —> có rất nhiều thông tin
    🔅khoảng các trong xe của hai người nháy mắt gần nhau hơn —> khoảng cách
    🔅Tưởng chừng như đôi đang xem ảnh đế và lưu lượng diễn phim —> Tưởng chừng như tôi
    🔅Ngay sao đó, Nguyễn Chỉ nhanh chóng bước về phía trước —> Ngay sau đó
    🔅không ngờ Nguyễn Chủ lại là kim chủ —> Chỉ
    —————
    Nguyễn Tiểu Chỉ diễn nhiệt tình quá rồi nha nha nha :)))))))))) Tiểu 0 nào có yêu cầu :)))))))

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s