Đợi em dưới đáy vực sâu – Chương 15

Chương 15:

Khi Giản Hoài ngất đi, ý thức của cậu cũng dừng lại trong giây phút Giản Bác Hàn tự sát nhảy lầu. 

Thời điểm đột ngột gửi được mùi hương quen thuộc của Giản Bác Hàn tới gần, thần kinh cậu lại căng thẳng.

Giản Hoài nghĩ, không biết Giản Bác Hàn lại muốn làm gì, người đàn ông này quả nhiên là không thể chết dễ dàng như vậy được.

Cậu cảnh giác, còn cả sự vui mừng mà cậu không phát hiện ra.

Nhưng khi cậu mở mắt ra, cậu không nhìn thấy Giản Bác Hàn mà chỉ nhìn thấy một con dao găm dính máu, và một người phụ nữ xa lạ.

Giản Hoài cầm dao lên, vẻ mặt mờ mịt. Tất cả những cảm xúc cảnh giác, thù hận, sợ hãi, đau khổ cùng với vui mừng giả tạo toàn bộ thành trống rỗng.

Sau đó, cậu nhìn thấy Thời Trường Phong.

Thời Trường Phong nắm lấy cổ tay gầy yếu nhưng mạnh mẽ của Giản Hoài, nói gì đó trước mặt cậu.

Giản Hoài không nghe rõ được ngay, tầm mắt cậu không hề có điểm tụ, tai ù ù nghiêm trọng, chỉ có mũi còn coi như nhanh nhạy.

Không gian xa lạ, vô số mùi của người lạ cùng với hoàn cảnh cũng lạ lẫm.

Mùi hương quen thuộc trước đây của Giản Hoài là mùi ẩm ướt chỉ tầng hầm mới có cùng với mùi thuốc sát trùng của bệnh viện. Mà nơi này tràn ngập mùi thuốc súng, làm tự nhiên cậu lại khó chịu.

Thời Trường Phong nói mấy câu, Giản Hoài không phản ứng gì, anh đoán là cậu không nghe thấy.

Vì thế Thời Trường Phong khẽ kéo Giản Hoài ngồi xuống bên cạnh mình, để cậu dựa gần vào anh hơn.

Cảm giác lạnh lẽo ập đến, mùi tuyết khiến người ta yên tâm bao bọc lấy người Giản Hoài, cảm xúc của cậu thoáng ổn định lại, tai cũng bớt ù, cuối cùng cũng có thể nghe được Thời Trường Phong đang nói gì.

Thời Trường Phong nói: “Giản Hoài, em đã đến thế giới của bọn anh rồi.”

Giản Hoài nhìn Thời Trường Phong chăm chú, cậu chớp mắt, cũng không biết là có nghe rõ lời Thời Trường Phong nói hay không.

“Dừng xe.” Thời Trường Phong nói.

Anh là chỉ huy cao nhất ở đây, lái xe lập tức đừng xe bên đường.

Bọn họ đang trên đường từ thành phố X tới thành phố B, Thời Trường Phong dẫn Giản Hoài xuống xe để cậu hít thở không khí bên ngoài.

Giản Hoài ra khỏi xe, đường quốc lộ trống trải khiến cho thị giác của cậu hồi phục một chút, Giản Hoài ngẩng đầu lên, nhìn lên bầu trời có những điểm sáng lấp lánh cùng với một nửa hình tròn không đầy đặn, ngây thơ hỏi: “Đó là gì?”

Thời Trường Phong đau lòng: “Là sao và trăng.”

Giản Hoài “Ồ” một tiếng: “Tôi nhớ ra rồi, trước đây tôi đã nhìn thấy trên sách và ti vi.”

Chỉ có sách và ti vi, từ khi Giản Hoài ra đời, mỗi đêm đều sẽ rơi vào thế giới trong, thế giới trong không có ánh sáng của trăng và sao, Giản Hoài chưa từng nhìn qua bầu trời đêm thật sự.

Cậu là một người trưởng thành vừa đủ mười tám tuổi, có trí thông minh bình thường có đầy đủ năm giác quan, nhưng ở phương diện nào đó lại non nớt khó hiểu.

“Đây là thế giới của bọn anh, ở đây bọn anh gọi con dao găm của em là ‘vật sót lại’.” Thời Trường Phong nói, “Chỉ cần là đi qua, chắc chắn sẽ để lại dấu vết. Hai thế giới song song tiếp xúc nhất định sẽ để lại một số vật ở thế giới của bọn anh, những vật phẩm này mang theo sức mạnh ở thế giới khác, sẽ tạo thành nguy hại nhất định với thế giới này, bọn anh gọi nó là ‘vật sót lại’.”

Sót lại…Giản Hoài cúi đầu nhìn dao găm, trong lòng thầm nghĩ đặt tên hay thật.

“Chị vốn nghĩ rằng đây là một con dao ‘vật sót lại’ thuộc hệ Kim, không ngờ rằng nó lại thuộc hệ Tinh Thần. Chị suýt nữa đã gặp nguy hiểm rồi, cảm ơn em đã cứu chị.” Đan Cô Lan đi qua, giơ tay ra với Giản Hoài.

Giản Hoài không nhúc nhích, cậu không quen người phụ nữ này.

“Đan Cô Lan, phó đội trưởng khu Một thuộc Tổ Không nước Hoa Hạ, biệt danh ‘Thâm Chiểu’, trước mắt lãnh đạo trực tiếp chỉ có một mình Thời Trường Phong.” Đan Cô Lan cũng không giận, thoải mái thu tay về giới thiệu bản thân.

Gió đêm khẽ thổi bay tóc cô, khiến cô nhìn như yếu ớt.

“Em còn nhỏ nhỉ?” Đan Cô Lan cười với Giản Hoài, “Đã thành niên chưa vậy? Đội trưởng của chúng ta không dẫn một người chưa thành niên về đấy chứ?”

“Tôi mười tám tuổi rồi.” Cuối cùng Giản Hoài cũng trả lời một câu.

Nhìn thấy dáng vẻ của cậu, Đan Cô Lan không khỏi thở dài.

Cô dần hiểu ra tại sao Thời Trường Phong lại mang theo Giản Hoài trở lại.

“Lên xe đi.” Đan Cô Lan nói với hai người, “Tiếp theo chúng ta cần phải làm rất nhiều việc, công tác khắc phục hậu quả ở bệnh viện dọ Bộ Ngoại giao xử lý, dù sao cũng chỉ là lừa dối mấy người thường ngủ ba ngày liền. Đội trưởng Thời cần báo cáo tình huống về thế giới khác với cấp trên trước đã, còn phải mang ‘vật sót lại’ đi làm kiểm tra, xác nhận năng lực, tác dụng phụ cùng với cấp độ nguy hiểm của ‘vật sót lại’. Chị và Viên Phi Hàng sẽ dẫn Vương Tiểu Soái đi kí hiệp định bảo mật trước, làm xong tất cả sẽ phải họp thảo luận về chuyện của em.”

“Tôi dẫn em ấy tới, thì sẽ chịu trách nhiệm với em ấy tới cùng.” Thời Trường Phong nói.

“Giải thích với tôi cũng không có tác dụng gì, phải tìm lãnh đạo ấy.” Đan Cô Lan nói.

“Lên xe trước đi.” Thời Trường Phong thở dài, nói với Giản Hoài.

Giản Hoài cầm dao găm, lưu luyến nhìn những ngôi sao trên trời.

Đan Cô Lan xoa huyệt thái dương nói: “Em yên tâm, không ai cướp dao của em đâu. Vừa nãy đặt dao vào trong hộp cách ly cũng không thể ngăn cản nó mê hoặc lòng người, nhưng rơi vào tay em rồi nó lại đứng yên. Để đảm bảo an toàn cho mọi người trên xe, trước khi trở lại căn cứ em cầm nó thì tốt hơn.”

Lúc này Giản Hoài mới theo Thời Trường Phong lên xe.

Cậu ghi nhớ mùi của Đan Cô Lan, là hương hoa thoang thoảng.

Sau khi lên xe, vị trí trên xe được điều chỉnh một chút, Viên Phi Hàng ngồi phía sau Thời Trường Phong, xung quanh Đan Cô Lan không một bóng người.

Cô cũng không xin lỗi Viên Phi Hàng mà quay mặt ra nhìn bên ngoài cửa xe, không biết đang nghĩ gì.

Con dao găm kia gợi lên sự sợ hãi sâu nhất trong lòng Đan Cô Lan, khiến cô nhìn thấy sự yếu đuối của chính mình.

Hai tay Giản Hoài nắm chặt dao găm, trong đầu trống rỗng.

Giản Bác Hàn chết rồi, ông ta đã rời khỏi thế giới của bản thân. Thứ mà mười tám năm nay Giản Hoài đã từng yêu, từng hận, từng sợ đã không còn nữa rồi. Cậu đến thế giới xa lạ này, không biết phải làm gì.

Cả đoạn đường đi trong im lặng, cho tới khi trời gần sáng, bọn họ đổi xe ở khu quân đội, xe bọc thép chuyển thành một chiếc xe du lịch, lắc lư đi tới bên ngoài một căn nhà nhỏ bốn tầng.

Bên ngoài căn nhà nhỏ còn có một tấm biển, bên trên viết – Công ty Du lịch không gian không chiều.

Vương Tiểu Soái: “…”

Viên Phi Hàng nhỏ giọng giải thích với cậu ta: “Tổ Không” không ít những nhân viên trước khi gia nhập là người bình thường, có gia đình của mình, đối với bên ngoài phải có công tác chính thức mới được, cho nên mới dùng công ty du lịch để che giấu.”

Thì ra là thế.

Mọi người đi vào trong nhà, thang máy không đi lên tầng mà đi xuống.

Không gian bên giới rộng hơn không gian bên trên rất nhiều, mọi người đi xuống mười tầng mới dừng lại. Thời Trường Phong nói với Đan Cô Lan: “Cô dẫn Vương Tiểu Soái đi kiểm tra trước đi, thuận tiện giúp tôi gọi một bác sĩ tâm lý.”

Giản Hoài bỗng dưng đi vào thế giới mới, cần bác sĩ chuyên nghiệp để thả lỏng tâm lý. Bác sĩ tâm lý đều là những nhân viên ngoại tuyến biết mọi chuyện, bọn họ không phải là người cộng hưởng tư duy, chẳng qua chỉ là những bác sĩ chuyên nghiệp đã kí hiệp định bảo mật có thể tin tưởng được.

Đan Cô Lan nghe lệnh, dẫn theo Vương Tiểu Soái đi, Thời Trường Phong dẫn Giản Hoài tới một căn phòng đơn.

“Đây là ký túc của anh.” Thời Trường Phong có hơi căng thẳng, anh liếm môi, “Em tạm thời nghỉ ngơi ở đây một lúc, anh tới chỗ lãnh đạo báo cáo tình huống, lát nữa có lẽ lãnh đạo sẽ tới gặp em.”

Giản Hoài không nói gì chỉ im lặng ngồi bên giường, cầm dao găm trong tay, đây là toàn bộ liên hệ cùng tới thế giới này với cậu.

Thời Trường Phong đặt tay lên con dao, tư thế của Giản Hoài lập tức chuyển từ yên phận sang phòng bị, ánh mắt cậu tràn ngập thái độ thù địch, không muốn Thời Trường Phong lấy con dao đi.

Thời Trường Phong thở dài, lấy quyển nhật ký cũ bên người đặt vào tay Giản Hoài.

“Quyển nhật ký này anh phát hiện được trong văn phòng của Giản Bác Hàn,” Thời Trường Phong nói, “Quy tắc của thế giới kia không cho phép em xem nhật ký, nhưng mà thế giới này thì được.”

Giản Hoài cầm lấy nhật ký, có điều tay phải vẫn nắm chặt dao găm không muốn buông tay.

Thời Trường Phong đưa tay ra, cảm nhận được sự chống cự của Giản Hoài, cuối cùng anh cũng không lấy dao găm đi mà chỉ sờ đầu Giản Hoài: “Đợi khi nào kiểm tra ‘vật sót lại’ thì em đi với anh nhé.”

Giản Hoài gật đầu, Thời Trường Phong đặt một cái bộ đàm xuống, nói cho cậu cách sử dụng, dặn dò nếu như cậu có việc nhất định phải liên lạc với anh, xong xuôi anh mới yên tâm tới chỗ lãnh đạo báo cáo tình hình.

Giản Hoài đi tới bên cạnh bàn sách của Thời Trường Phong mở nhật ký ra xem.

Từ việc Giản Bác Hàn và Tư Lam đã cùng nhau bàn bạc đặt tên trước khi cậu sinh ra cho tới những việc Giản Bác đã làm sau khi cậu chào đời như hiện ra trước mặt cậu.

“Mình lấy máu của Giản Hoài, phát hiện trong máu có một sức mạnh thần bí, sức mạnh này có chút tương tự như năng lượng không ổn định ban đêm nhưng lại có chút không giống.

Sức mạnh ban đêm tràn đầy hơi thở tử vong mà trong máu của Giản Hoài lại tràn ngập sức sống.

Là tại sao nhỉ? Cả đời này mình cũng không còn cơ hội để kiểm chứng, chỉ có thể đưa ra một giả thiết.

Có lẽ là Giản Hoài sinh ra vào lúc thế giới trong xuất hiện, sức mạnh sống và chết đấu tranh trong cơ thể nó, khiến cho nó sản sinh ra loại năng lực giống như kháng thể.

Mười năm qua, mình đã điều tra tất cả những đứa trẻ sinh cùng lúc với Giản Hoài trên toàn thế giới, bọn chúng không một ai may mắn tồn tại. Mình không biết tại sao Giản Hoài lại sống sót, cho tới thời điểm này mình cũng không biết rõ ngày hôm ấy trong phòng giải phẫu đã xảy ra chuyện gì.

Có lẽ trước khi chết Tư Lam đã làm gì đó bảo vệ con của cả hai, khiến cho Giản Hoài may mắn sống sót… Mình không biết đây có thể coi là “may mắn” hay không.

Mình dựa vào máu của Giản Hoài tiếp tục sống trong đêm, nhưng lại biết rõ đợi tới năm 2021 mình không thể tiếp tục tồn tại trong thế giới trong được nữa.

Người đặc biệt chỉ có một mình Giản Hoài, nó nên dùng tâm thái thế nào để đối mặt với thế giới này đây?

Đây là một đề thi không thể giải quyết, mình chỉ có thể trả lời được như vậy thôi.”

Xem xong toàn bộ nhật ký, Giản Hoài gập nó lại, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Trên bồn rửa tay có gắn một chiếc gương, Giản Hoài đã rất nhiều năm chưa từng soi gương rồi.

Cậu ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt trong gương của mình có một dòng nước mắt, khuôn mặt cậu cực kỳ giống Giản Bác Hàn, chẳng qua là ít hơn dấu vết của thời gian.

Giản Bác Hàn không tìm được đáp án, Giản Hoài cũng không tìm được.

Đối với người đàn ông khiến cậu sợ hãi đau khổ này, Giản Hoài không biết nên yêu hay là hận.

Dù sao người thân duy nhất nửa cuộc đời của cậu không dạy cậu cách yêu.

Nhìn khuôn mặt tương tự như Giản Bác Hàn trong gương, Giản Hoài yên lặng giơ dao găm lên, vạch một đường lên khuôn mặt.

Phía trên lông mày trái của Giản Hoài để lại một vết máu, như bình thường, vết thương kia sẽ nhanh chóng hồi phục.

Trong nhật ký của Giản Bác Hàn đã từng viết, vết thương của Giản Hoài sẽ nhanh chóng tự lành lại.

Mà lần, sau khi vết thương khép lại, trên mi mắt Giản Hoài xuất hiện một vết sẹo.

Giống như Giản Bác Hàn, trong mười tám năm Giản Hoài sống trên đời, đây là sự đau xót không biết nên yêu hay đáng hận.

Giản Hoài quyết định mang theo sự đau đớn này sống tiếp.

Thời Trường Phong quay lại phòng, không thấy Giản Hoài đâu, trong lòng anh chợt căng thẳng.

Nhà vệ sinh truyền tới tiếng nước, Thời Trường Phong vội vàng xông vào, nhìn Giản Hoài đứng trước gương, trên cái trán đẹp đẽ xuất hiện một vết sẹo.

Giản Hoài quay người lại, nhìn thẳng vào mắt Thời Trường Phong nói: “Anh muốn dẫn tôi đi gặp lãnh đạo hả? Đi thôi.”

Thời Trường Phong ôm Giản Hoài, để đầu cậu vùi vào vai mình, im lặng không nói.

4 thoughts on “Đợi em dưới đáy vực sâu – Chương 15

    1. Cát Cánh

      Thấy bên Trung mấy bạn cmt bảo là nếu là GBH thì cũng làm như thế. Chứ vào tôi chắc là tôi cứ yêu thương như bình thường, đợi hôm nào tận thế tới thì kéo nhau đi nhảy lầu. Chứ sống một mình rồi suốt ngày nghĩ mình bị điên thì thà tèo còn hơn :))

      Liked by 2 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s