Đợi em dưới đáy vực sâu – Chương 11

Chương 11:

Sau khi nhìn thấy thực lực của Viên Phi Hàng, Vương Tiểu Soái cho rằng bây giờ không gì có thể ngăn cản bọn họ xông lên tầng cao nhất, dù sao bên cạnh có hai người mạnh như vậy, còn gì có thể làm khó bọn họ chứ.

Ai ngờ khi đi lên tới tầng mười ba, Thời Trường Phong đi đằng trước chợt dừng bước.

Vương Tiểu Soái đi ở giữa đập vào lưng anh, cậu ta xoa xoa mũi: “Sao thế?”

“Không khí không bình thường.” Thời Trường Phong nói.

Khi anh bước lên cầu thang tầng thứ mười ba, không gian xung quanh có chút bất thường. Cảm giác này rất kỳ lạ, người không đủ kinh nghiệm thì khó mà nhận ra được.

“Có chỗ nào không bình thường vậy?” Viên Phi Hàng ở phía sau hỏi, anh ta và Vương Tiểu Soái không hề nhận thấy điều gì.

“Khó nói lắm.” Thời Trường Phong lắc đầu, “Lên tầng trước rồi nói sau.”

Anh nhanh chóng leo lên tầng, khi bước chân lên cầu thang tầng thứ mười bốn, Thời Trường Phong lại dừng bước, quay đầu nhìn ký hiệu số tầng dán bên tường: “Quả nhiên.”

“Sao thế?” Vương Tiểu Soái ló đầu ra nhìn, nhìn thấy kí hiệu số tầng viết rõ ràng “Tầng 13”.

“A! Trong bệnh viện còn có một câu chuyện kinh dị, nói rằng ban đêm không thể đi ra khỏi cầu thang tầng mười ba! Nhưng mà ban nãy tôi không nghĩ tới mà, cái này không phải là do tôi nghĩ ra!” Vương Tiểu Soái hoảng hốt nói.

Thời Trường Phong chỉ vào camera ở góc tường: “Tôi biết không phải là cậu rồi, có lẽ là còn có người khác.”

“Còn có thể là ai nữa?” Viên Phi Hàng khó hiểu, “Bệnh viện này còn có người sống nào khác không?”

Có lẽ là còn một người…Thời Trường Phong cau mày suy nghĩ, nhưng mục đích người đó dùng cách này cầm chân bọn họ là gì?

Sau đó bọn họ lại trèo lên mấy tầng lầu, cho dù dùng cách nào cũng không thể rời khỏi tầng mười ba được.

Thể lực của Vương Tiểu Soái không theo kịp hai người, đi tới lui vài vòng thực sự không thể chịu được nữa, cậu ta ngồi xuống bậc thang thở hồng hộc, mồ hôi liên tục chảy xuống đất, phát ra âm thanh “tí tách”, “tí tách”.

Trong đêm tĩnh lặng, âm thanh như vậy vô cùng rõ ràng, không ngừng “tí tách”, Viên Phi Hàng ngạc nhiên nói: “Sao cậu đổ mồ hôi ghê vậy? Tí tách nãy giờ rồi.”

“Tôi có chảy mồ hôi mấy đâu.” Vương Tiểu Soái xoa xoa cái trán đã khô của mình, “Tôi còn tưởng là các anh chảy mồ hôi chứ.”

Trong cầu thang nháy mắt trở nên an tĩnh, ba người đồng thời ngừng hít thở, nghe tiếng “tí tách” “tí tách” vang lên không ngừng.

Vương Tiểu Soái cảm thấy dường như âm thanh này đang vang lên bên cạnh mình, cậu ta cẩn thận nhìn xung quanh. Cầu thang bộ rất tối, chỉ có ánh sáng xanh phía cửa thoát hiểm, Vương Tiểu Soái nhìn khắp một vòng, chợt thấy cổ hơi lạnh. Cậu ta run rẩy vươn tay chạm vào sau gáy, bàn tan cảm nhận được thứ gì đó dính nhớt.

Cậu ta nhìn kỹ lại, đúng là máu tươi đầy tay!

“A a a a!” Vương Tiểu Soái hét lên thất thanh, không biết từ khi nào trên cổ của cậu ta đã xuất hiện một vết thương không ngừng đổ máu tươi, âm thanh “tí tách” ấy chính là tiếng máu tươi chảy xuống!

“Đừng nhúc nhích!” Thời Trường Phong nhận thấy được tình huống bất thường của Vương Tiểu Soái, vội kiểm tra vết thương của cậu ta, phát hiện đây không phải là vết cắt mà là vết cắn.

Miệng vết thương hơi đen, có độc tính rất nhỏ và hiệu quả gây tê, bởi vậy Vương Tiểu Soái mới không cảm thấy đau.

“Lách cách,” một vật nhỏ rơi xuống cổ Viên Phi Hàng, Viên Phi Hàng nhạy cảm hơn Vương Tiểu Soái, anh ta đập thứ đó, cho vào lòng bàn tay nhìn thử, thì ra là một loại sâu chưa từng gặp bao giờ.

“Không cầm được máu,” Thời Trường Phong nói, “Cũng may là sau khi gây tê cảm giác đau đớn không quá rõ ràng, Viên Phi Hàng, mượn chút lửa!”

Viên Phi Hàng lập tức bắn một đốm lửa lên vết thương sau gáy Vương Tiểu Soái, trong nháy mắt làm cháy sém vùng xung quanh, mạch máu co lại làm máu Vương Tiểu Soái ngừng chảy.

“Chỉ là kế tạm thời thôi,” Thời Trường Phong cau mày, “Phải nhanh chóng rời khỏi thế giới này, nếu không vẫn còn có thể gặp tấn công.”

“Đệt!” Viên Phi Hàng đột ngột mắng, “Hai người nhìn đỉnh đầu xem!”

Thời Trường Phong ngẩng đầu, thấy trên trần nhà lúc nhúc một đám sâu đang bò, chính là loại sâu đã cắn Vương Tiểu Soái!

“Đây lại là chuyện kinh dị nào nữa vậy!” Viên Phi Hàng không chịu nổi mấy thứ này, vừa đốt vừa gào thét.

Vương Tiểu Soái mất máu xong có hơi yếu ớt, cậu ta nói: “Hình như là…có người ở nhà xác, nghe được tiếng ăn gì đó, anh ta tìm mãi cũng không thấy ai đang ăn gì trong đây, nhưng mỗi ngày lại bớt đi một thi thể, cuối cùng đến một ngày, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn lên trần nhà…ọe…”

Vương Tiểu Soái tự làm mình buồn nôn, cậu ta không ngừng nôn khan.

“Đây cũng không phải là nhà xác!” Viên Phi Hàng cảm thấy toàn thân ngứa ngáy.

Cũng may là sâu ở đây sợ lửa, Viên Phi Hàng đốt lửa lên chúng sẽ không tới gần, chỉ bò lổm ngổm xung quanh.

“Có một câu chuyện khác là một người không cẩn thận đi lên tầng mười ba, phát hiện mình vừa vào nhà xác!” Vương Tiểu Soái nói.

“Tiểu Soái, những câu chuyện kinh dị mà cậu biết là ai nói với cậu thế?” Thời Trường Phong đột nhiên hỏi.

“Trong ba tháng đào tạo…” Vương Tiểu Soái cứng người lại, “Theo như các anh nói, không giờ sáng ngày mồng hai tháng tư tôi tới thế giới này, vậy những câu chuyện kinh dị nghe được trong ba tháng đào tạo cũng không phải là câu chuyện của bệnh viện này!”

“Không phải thế chứ?” Viên Phi Hàng ngạc nhiên nói, “Đội trưởng Thời, cậu ấy có thật sự là người ‘cộng hưởng tư duy’ không? Anh dựa vào đâu xác định thân phận của cậu ấy vậy?”

Thời Trường Phong không trả lời câu hỏi của Viên Phi Hàng, mà hỏi lại Vương Tiểu Soái: “Khi cậu có ký ức, đã là tám giờ sáng ngày mồng hai tháng tư rồi, cậu đang đẩy xe đi đưa thuốc, vậy trước đó thì sao?”

“Tôi ở nhà ngủ.” Vương Tiểu Soái tự nhiên trả lời.

Thời Trường Phong hỏi: “Mấy giờ dậy, sáng ăn gì, từ nhà tới bệnh viện bao xa? Cậu đi phương tiện giao thông nào tới đây? Xe bus, tàu điện ngầm, taxi hay là tự tới? Nếu như tự lái xe tới, biển số xe là bao nhiêu? Nếu như đi taxi thì mất bao nhiêu tiền? Nếu như ngồi xe bus, cậu đi thẳng tới đây hay phải chuyển trạm, chuyển mấy trạm, ngồi xe bus số bao nhiêu? Cậu không cần phải trả lời toàn bộ câu hỏi bên trên, chỉ cần nhớ ra một chút chi tiết là được.”

“Tôi…” Vương Tiểu Soái không nhớ được một thứ gì, “Tại sao lại thế này? Tôi không hề nhớ chút gì cả!”

“Đừng vội,” Thời Trường Phong an ủi, “Sau khi đi vào thế giới này, cậu có chú ý tới sự vật đặc biệt nào không? Ý của tôi là, ví dụ như một sự vật nào đó khiến cho cậu vô cùng sợ hãi, luôn không nhịn được nhớ lại chuyện đó, hoặc là một giấc mơ nào đó vô cùng rõ ràng không.”

Vương Tiểu Soái lập tức nói: “Có, tôi luôn nằm mơ thấy một cơn ác mộng, cảm thấy rất sợ hãi. Buổi chiều ngày mồng ba tháng tư, khi tôi tùy tiện tìm một căn phòng nghỉ để nghỉ ngơi, mơ thấy Giản Bác Hàn biến thành quái vật, con quái vật đó luôn đuổi theo tôi. Tôi trốn chạy nó rồi chạy tới tầng cao nhất, sau đó nhảy xuống. Tôi luôn nằm mơ thấy giấc mơ tôi nhảy từ tầng cao xuống, có điều từ ngày mồng ba tháng tư có thêm Giản Bác Hàn, có lẽ là do trốn trong tủ quần áo bị ông ta dọa sợ.”

Thời Trường Phong nói: “Tôi cũng luôn tò mò chuyện này, tại sao cậu lại có cảm giác sợ hãi Giản Bác Hàn đến vậy? Cho nên khi đi ngang qua ông ta trong hành lang, cậu sẽ căng thẳng tới mức tăng thông khí.”

“Ông ta đã hù dọa Giản Hoài trong phòng bệnh mà? Còn thiếu chút nữa đã mở tủ quần áo ra, tôi sợ tới mức ngất đi. Không đúng!” Vương Tiểu Soái giật mình nhận ra.

Lúc ấy Giản Bác Hàn luôn ám thị Giản Hoài, nhưng từ đầu tới cuối đều không làm hại gì tới Vương Tiểu Soái. Vương Tiểu Soái cũng không chịu ám thị từ nhỏ như Giản Hoài, cho dù lúc ấy Giản Bác Hàn có mở tủ quần áo ra, lại là ban ngày ban mặc thì Vương Tiểu Soái cũng đâu phải sợ đến vậy, tại sao lúc ấy Vương Tiểu Soái lại sợ hãi, còn sợ tới mức nằm mơ cả ác mộng?

Vương Tiểu Soái trở nên hoảng loạn, cậu ta chợt nhớ tới một giọng nói, giọng dịu dàng nói: “Cậu sợ lắm à? Sợ thì ngủ đi, ngủ dậy sẽ tốt hơn, coi như tất cả chỉ là một giấc mơ, tỉnh dậy rồi sẽ không nhớ gì nữa.”

“Tôi, tôi…” Vương Tiểu Soái không biết phải làm sao.

Thời Trường Phong thở dài: “Tôi nghi ngờ, trong khoảng thời gian từ rạng sáng tới tám giờ ngày mồng hai tháng tư, cậu đã gặp Giản Bác Hàn.”

Nháy mắt, trong đầu Vương Tiểu Soái lướt qua cảm giác bình thản khi rơi từ trên cao xuống, lướt qua hình ảnh chạy trốn quái vật đuổi theo, cùng với…khuôn mặt khẽ cười của Giản Bác Hàn.

Thời Trường Phong nói đúng, cậu ta đã từng gặp Giản Bác Hàn, Giản Bác Hàn đã làm gì đó với cậu ta, khiến cậu ta quên đi ký ức đêm ấy.

Thời Trường Phong lục soát trên người Vương Tiểu Soái, tìm được thiết bị nghe trộm dưới đế giày cậu.

“Tôi vẫn luôn đeo đôi giày này, chỉ có lúc đi ngủ mới tháo ra.” Vương Tiểu Soái nói.

“Chẳng trách ông ta biết hết tất cả.” Thời Trường Phong bóp nát máy nghe trộm, nhíu chặt mày.

“Trời ạ, rốt cuộc Giản Bác Hàn là quái vật gì, rốt cuộc ông ta muốn làm gì?” Viên Phi Hàng nhìn chằm chằm mảnh vụn của máy nghe trộm nói, “Tại sao ông ta lại khiến cho người ta sợ hãi như thế chứ?”

Thời Trường Phong nói: “Rời khỏi tầng mười ba rồi nói sau, Phi Hàng, cậu cõng Vương Tiểu Soái, chúng ta phải tăng tốc.”

Viên Phi Hàng rút ngọn lửa bảo vệ bọn họ đi, cõng Vương Tiểu Soái lên lưng, đám sâu ùn ùn kéo về phía bọn họ.

Trên găng tay của Thời Trường Phong ánh lên tia điện. Một cái lưới điện vây quanh bọn sâu, nhốt chúng lại. Sau đó anh quăng đám sâu này qua khe hở cầu thang xuống tầng mười hai.

Lúc này Vương Tiểu Soái và Viên Phi Hàng mới nhìn lại thì ký hiệu tầng mười ba đã biến thành tầng mười bốn!

“Chuyện này là thế nào? Quăng sâu xuống dưới tầng, số tầng lập tức thay đổi?” Viên Phi Hàng há hốc mồm.

Thời Trường Phong nói: “Tuy rằng không biết người trong bóng tối là ai, nhưng đối phương có thể tấn công chúng ta bằng cách lợi dụng những chuyện kinh dị này.”

Kẻ thù trong bóng tối dùng tổng cộng ba câu chuyện kinh dị, không thể đi ra khỏi tầng mười ba, đi vào tầng mười ba sẽ trở thành đi vào nhà xác, sâu sẽ hoạt động mạnh trong đó. Ông ta gộp ba câu chuyện này lại, kết hợp với nhau mới có thể khiến cho sâu làm tổn hại tới bọn họ.

Thời Trường Phong không diệt trừ đám sâu này, bởi vì diệt trừ đám sâu bọn họ cũng không thể rời khỏi tầng mười ba. Chỉ có cách duy nhất là lợi dụng mâu thuẫn giữa các câu chuyện, khiến cho tầng này biến thành một tầng khác.

Trong câu chuyện, thứ bị nhốt ở tầng mười ba là người chứ không phải sâu. Thời Trường Phong thuận lợi quăng đám sâu xuống dưới tầng mười hai, lại dùng lưới điện nhốt chúng lại, khiến cho chúng không thể di chuyển, chỉ có thể ở lại tầng mười hai.

Vào lúc này, ba câu chuyện sẽ xuất hiện mâu thuẫn, sâu chỉ có thể xuất hiện ở nhà xác, chỉ có tầng mười ba mới có thể biến thành nhà xác, vậy nếu như bây giờ sâu hoạt động ở tầng mười hai, vậy sẽ không phù hợp với quy tắc.

Để phù hợp với quy tắc của thế giới trong, tầng mười hai sẽ biến thành tầng mười ba, vì thế tầng mà ba người bọn họ đang đứng sẽ trở thành tầng mười bốn.

“Đây là nguyên lý gì vậy? Không gian nói thay đổi là thay đổi được sao?” Viên Phi Hàng khó hiểu.

“Không có nguyên lý gì, cho dù đi kiểu gì cũng không thể rời khỏi tầng mười ba vốn là một loại lực lượng không gian, vậy đột nhiên di chuyển từ tầng mười ba tới tầng mười bốn cũng không có gì là lạ cả.” Thời Trường Phong thản nhiên nói.

Có lẽ là vì cách thức phá vỡ thế cục của anh khó có thể tưởng tượng được, người sau màn không tiếp tục lợi dụng chuyện kinh dị tấn công bọn họ nữa, để bọn họ thuận lợi đi lên tầng cao nhất.

Bây giờ mới là mười giờ tối, Thời Trường Phong mở cánh cửa văn phòng, lần này không xảy ra hiện tượng quay lại chỗ cũ.

Trong phòng không có quái vật, Giản Bác Hàn cũng không ở đây. Bài trí trong phòng thay đổi rất ít so với ban ngày, trên bàn làm việc có đặt một cái lịch điện tử, hiển thị thời gian hôm nay là ngày mồng 4 tháng 4 năm 2021.

Trên bàn đặt một quyển nhật ký rất cũ, Thời Trường Phong bảo Viên Phi Hàng bảo vệ Vương Tiểu Soái, một mình anh đi vào trong, cầm quyển nhật ký lên xem.

Sau khi mở ra, trang đầu tiên viết.

Tư Lam mang bầu rồi, mình vô cùng vui mừng, trằn trọc nguyên cả một đêm. Hôm sau mua ngay một quyển “Biển từ vựng”, muốn chọn tên đứa trẻ từ trong sách. Tư Lam trách mình tiêu tiền lung tung, giành lấy “Biển từ vựng” để tự mình chọn tên cho đứa bé. Mình không tiện tranh giành với phụ nữ mang thai vui giận thất thường nên đã bị cô ấy giành mất quyền đặt tên.

Bởi vì không biết đứa trẻ là nam hay nữ, Tư Lam quyết định lấy cho đứa trẻ một cái tên tương đối hài hòa, cô ấy mất ngủ ba đêm, tóc rơi đầy đất, viết một xấp tên thật dày, nhìn cái nào cũng không vừa mắt.

Đây là chứng sợ hãi lựa chọn điển hình.

Mình mượn cớ đoạt lại quyền đặt tên, chọn chữ “Hoài” trong mấy chữ mà cô ấy vừa ý.

“Hoài”, Gồm bộ “Thủy” và bộ “Chuy” hợp lại thành nước tinh khiết nhất.

Con của mình tên là Giản Hoài, cho dù tương lai nó có chọn ngành nghề gì, mình cũng sẽ ủng hộ nó, cổ vũ nó, bồi dưỡng nó thành người ưu tú nhất trong lĩnh vực ấy, nó chính là niềm kiêu hãnh của mình.

Đây chính là nhật ký của Giản Bác Hàn, từ khi mẹ cậu Tư Lam mang thai, Giản Bác Hàn liền mua quyển nhật ký này, dùng để ghi lại từng chút về Giản Hoài, ngay cả ngày nào máy thai ông cũng ghi lại rõ ràng. Trong từng nét chữ chứa đựng tràn đầy tình yêu với đứa con sắp ra đời này.

Thời Trường Phong đọc rất nhanh, cuối cùng ánh mắt anh dừng lại ở một trang, nét chữ trên trang này rất cẩu thả, có thể nhìn ra là nội tâm người viết rất hỗn loạn.

Sáng sớm 1/1/2002-1/1/2021, con trai tôi Giản Hoài ra đời.

3 thoughts on “Đợi em dưới đáy vực sâu – Chương 11

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s