Đợi em dưới đáy vực sâu – Chương 10

Chương 10:

Viên Phi Hàng không nhận ra trong câu nói của Thời Trường Phong có ẩn chứa sự cô đơn, anh ta vỗ tay nói: “Không hổ là đội trưởng Thời, nhanh vậy mà đã tìm được người ‘cộng hưởng tư duy’ rồi, vậy chúng ta có thể về nhà ngay chưa?”

“Vẫn chưa được,” Thời Trường Phong nói, “Tôi còn chưa biết rõ Vương Tiểu Soái làm thế nào để ‘cộng hưởng tư duy’ cùng với sự thật đằng sau thế giới này.”

Viên Phi Hàng nghiêm túc nói: “Đội trưởng Thời, sự tò mò giết chết con mèo, đội ‘Linh’ của chúng ta khi chấp hành nhiệm vụ tuyệt đối sẽ không nghiên cứu quá sâu vào ‘sự thật’ của thế giới đó, có thể sống sót quay về là được, không cần rước thêm rắc rối. Điều này là do anh dạy em đấy.”

“Tôi biết.” Thời Trường Phong nói.

Nhưng mà…trong đầu anh lướt qua ánh mắt kiên cường nhưng lại yếu ớt của Giản Hoài, anh bất giác cười khổ.

“Có phải mình chính là người đầu tiên mà em ấy tin tưởng trong cuộc đời không?” Thời Trường Phong nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Hả? Anh nói gì thế?” Viên Phi Hàng không nghe rõ.

“Không có gì đâu,” Thời Trường Phong điều chỉnh lại cảm xúc, “Có lẽ tối nay chúng ta có thể về nhà rồi, cậu không cần phải hành động một mình nữa.”

“Ok!” Viên Phi Hàng nói.

.

Trời tối rất nhanh, do tác dụng của thuốc an thần, Vương Tiểu Soái ngủ cả một ngày tới bảy giờ mới tỉnh.

Sau khi tỉnh lại, một bác sĩ tên là Viên Phi Hàng tới chuẩn bị đồ ăn và nước uống cho cậu ta. Thái độ của bác sĩ Viên có hơi thẳng thắn quá mức, nhưng trên người lại có khí chất khiến cho người khác yên tâm giống như của bác sĩ Thời. Vương Tiểu Soái cầm cốc nước lên nhìn Viên Phi Hàng và Thời Trường Phong, cậu ta luôn cảm thấy hai người không ăn nhập gì với bầu không khí xung quanh.

Chín giờ tối, ba người đi vào hành lang bệnh viện ở tầng bốn, Vương Tiểu Soái nhìn xung quanh, nghi ngờ hỏi: “…Giản Hoài đâu rồi?”

Viên Phi Hàng cười lạnh: “Hôm nay không cần dùng tới cậu ta nữa, cậu đi với chúng tôi là được rồi. Tiểu Soái, chúng tôi muốn dẫn cậu tới một nơi vô cùng an toàn, chuyện này cần tới sự giúp đỡ của cậu.”

“Tôi có thể giúp được gì không?” Vương Tiểu Soái không mấy tin tưởng bản thân mình, cậu ta nhìn về phía Thời Trường Phong, lại hỏi thêm một lần, “Không dẫn Giản Hoài tới nơi an toàn sao?”

Thời Trường Phong khẽ mím môi, không trả lời.

Viên Phi Hàng nắm bả vai Vương Tiểu Soái, trong mắt đầy ý cười: “Tiểu Soái, không phải không dẫn Giản Hoài tới nơi an toàn, mà là cậu ta không thuộc về nơi đó.”

Vương Tiểu Soái không hiểu, cậu ta cảm thấy có chút khó chịu, ngủ một giấc thức dậy dường như tất cả đều thay đổi.

Lẽ nào giáo sư Giản nói thật sao? Giản Hoài là phạm nhân giết người, Giản Hoài điên rồi, ngay cả bác sĩ Thời cũng muốn vứt bỏ Giản Hoài.

Viên Phi Hàng ỷ vào dáng người cao hơn ấn lên đầu Vương Tiểu Soái: “Đội trưởng Thời không thích nói nhiều, để tôi giải thích mọi việc cho cậu.”

“Cậu, tôi, và đội trưởng đến từ một thế giới hòa bình, an toàn, Thế giới đó không có những thứ linh tinh nguy hiểm như quái vật hay là thời gian không gian thay đổi. Nơi đó con người có thể sinh hoạt bình thường, sẽ không chết đi vì nguyên nhân không rõ ràng nào đó.”

“Có điều đó chỉ là biểu hiện bề ngoài mà thôi, kỳ thực thế giới của chúng ta có ẩn chứa nguy hiểm vô cùng tận.”

“Thế giới của chúng ta có một kiểu người, bình thường sinh hoạt giống như mọi người, nhưng một khi gặp phải chuyện gì đó khiến cho cảm xúc của họ chợt trở nên tiêu cực tới mức cực đoan, họ sẽ dẫn tới ‘cộng hưởng tư duy’.”

“Ý của ‘cộng hưởng tư duy’ chính là, khi bước sóng cảm xúc của một đám người đặc biệt đạt tới một mức độ không đổi, sẽ khiến cho một phần của thế giới này dung hợp với một thế giới khác, hình thành nên lối vào của thế giới khác.”

“Nếu như không thể tìm được người ‘cộng hưởng tư duy’, cửa vào thế giới sẽ không ngừng mở rộng, sớm muộn gì hai thế giới cũng hoàn toàn dung hợp lại.”

“Có ý gì? Tôi vẫn chưa hiểu lắm.” Vương Tiểu Soái mờ mịt hỏi.

Viên Phi Hàng vừa thương hại vừa chán ghét nhìn Vương Tiểu Soái: “Tôi miêu tả trực quan chút về hậu quả của ‘cộng hưởng tư duy’ nhé.”

“Sáng sớm ngày mồng hai tháng tư, một bệnh viện của thế giới chúng ta đột ngột biến mất trong vệ tinh, chúng tôi lập tức phong tỏa khu vực ấy, đề phòng có người đi nhầm vào trong.”

“Tất cả đều do sáng sớm mồng hai tháng tư một người ‘cộng hưởng tư duy’ nào đó đã có cảm xúc tiêu cực vượt qua giá trị giới hạn, dẫn tới một thế giới nào đó đã tan vỡ dung nhập vào thế giới của chúng ta, cả bệnh viện này trở thành lối vào thế giới ấy.”

“Người ‘cộng hưởng tư duy’ là điểm chuyển giao của hai thế giới, chỉ cần đưa người đó ra khỏi thế giới đã sụp đổ kia, hai thế giới mới có thể tách ra.”

“Tôi và Thời Trường Phong tới thế giới này để tìm người ‘cộng hưởng tư duy’ kia.”

Vương Tiểu Soái lờ mờ hiểu ra, cậu ta ngơ ngác nói: “Nói tóm lại là, thế giới của chúng ta xuất hiện một lối vào khác, anh và bác sĩ Thời tới đóng cửa lại, vậy tôi thì sao? Tôi là người đi đường vô tội khi đó đang ở trong bệnh viện nên bị cuốn vào sao?”

“Không,” Viên Phi Hàng nói, “Thế giới dung hợp cần thời gian, trong vòng bảy ngày, tất cả mọi người bị cuốn vào đều ngủ say ở nơi chuyển giao giữa hai thế giới. Những người có thể đi vào thế giới này, trừ những nhân viên tới đóng cửa như chúng ta thì chỉ có người ‘cộng hưởng tư duy’ đã bắt đầu tất cả mọi chuyện.”

Vương Tiểu Soái lùi về sau hai bước, cố gắng hết sức để tránh xa Viên Phi Hàng, cậu ta run rẩy hỏi: “Lẽ nào tôi là…”

“Đúng, cậu chính là người ‘cộng hưởng tư duy’, chúng tôi tìm cậu rất vất vả.” Viên Phi Hàng xoa xoa huyệt thái dương, “Xin cậu hãy nhanh chóng nhớ lại ngày mồng hai tháng tư đã xảy ra chuyện gì mới có thể phá hỏng quy tắc giữa hai thế giới trong và ngoài.”

“Tôi không làm gì cả, tôi chỉ là người bình thường, tại sao lại có thể là người…lợi hại như anh nói được?” Vương Tiểu Soái vô cùng hoảng loạn, cậu ta tưởng rằng thế giới này đột nhiên biến đổi, lại không nghĩ rằng thế giới này vì cậu ta mà biến đổi.

Viên Phi Hàng không kiên nhẫn nói: “Tôi nói cậu này, những…”

“Viên Phi Hàng!” Thời Trường Phong chắn giữa hai người, ngăn cản Viên Phi Hàng tiếp tục nói, “Không thể mang cảm xúc vào trong nhiệm vụ, cậu đi rửa mặt để bình tĩnh lại đi, khi nào quay về thì chép một trăm lần ‘Quy tắc chấp hành’.”

“Xì.” Viên Phi Hàng xem thường, xoay người đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Thấy anh ta đi xa rồi, Thời Trường Phong mới an ủi Vương Tiểu Soái: “Mỗi người ‘cộng hưởng tư duy’ trước khi xảy ra ‘cộng hưởng’ đều chỉ là người bình thường, nếu như không rơi vào bước đường cùng, đánh mất tất cả hi vọng thì không ai mong muốn cảm xúc của mình sẽ rơi xuống đáy vực, cậu không cần phải tự trách mình, cậu cũng là người bị hại thôi mà.”

Vương Tiểu Soái dựa vào tường, hai tay căng thẳng cào lên vách tường: “Bác sĩ kia dường như có…thái độ thù hằn với tôi.”

“Không phải cậu ấy có thái độ với cậu, mà cậu ấy ghét bản thân mình.” Thời Trường Phong nói, “Lúc nãy cậu ấy đã nói rồi mà? Trước khi hai thế giới dung hợp, những người không phải ‘cộng hưởng tư duy’ sẽ ngủ say ở lối vào, sẽ không chân chính bước vào thế giới khác. Vậy cậu nói xem, tại sao chúng tôi lại vào được thế giới khác chứ?”

“Lẽ nào hai anh cũng là…”

Thời Trường Phong nói: “Đúng vậy, chúng tôi cũng đã từng là người ‘cộng hưởng tư duy’. Nhưng điểm khác với cậu, khi Viên Phi Hàng ‘cộng hưởng tư duy’, bất ngờ cuốn cả bố mẹ quan tâm cậu ấy nhất và cũng có sóng cảm xúc tương tự vào trong thế giới đó, bố mẹ cậu ấy mất mạng trong sự cố lần ấy. Xương cốt vẫn ở lại thế giới kia, không thể mang về.”

Vương Tiểu Soái hoảng hốt hỏi: “Vậy tôi có…”

“Cậu không,” Thời Trường Phong nói, “Cậu không làm tổn thương bất cứ ai cả.”

“Tốt quá.” Vương Tiểu Soái ôm mặt, ngồi thụp xuống đất.

Mấy giây sau, Vương Tiểu Soái đột ngột ngẩng đầu: “Vậy Giản Hoài thì sao? Giản Hoài không phải người của thế giới chúng ta sao?”

“Không phải.” Thời Trường Phong nhìn qua chỗ khác, tránh ánh mắt tràn ngập may mắn kia của Vương Tiểu Soái.

“Vậy cậu ấy…” Vương Tiểu Soái không tự chủ nhìn về phía phòng bệnh.

Phòng bệnh của Giản Hoài đóng cửa im lìm, giống như cả người cậu, bị ba người ngăn cách ở bên ngoài.

So với Vương Tiểu Soái người làm dẫn tới ‘cộng hưởng tư duy’ thì Giản Hoài càng tuyệt vọng hơn, cậu là người sinh ra và lớn lên ở thế giới hỗn loạn này, nhìn rõ được sự thật phía sau thế giới. Tất cả mọi người đều cho rằng cậu điên rồi, chỉ có người tin tưởng cậu thì lại đến từ thế giới khác.

Mà hiện tại, bọn họ sắp rời khỏi cậu rồi.

“Không dẫn cậu ấy theo cùng sao? Phải để cậu ấy ở lại à?” Vương Tiểu Soái nói.

“Cậu đang chê thế giới của chúng ta chưa đủ loạn sao?” Viên Phi Hàng vừa ra khỏi phòng vệ sinh nghe thấy lời của Vương Tiểu Soái, cười nhạo một tiếng, “Ngây thơ!”

 Vương Tiểu Soái hỏi: “Vậy không cần quan tâm tới ‘ba không’ là gì nữa sao? Cũng không cần tra xem ‘vực sâu’ là gì nữa hả?”

“Đây là phiền phức thuộc về thế giới này, liên quan gì tới chúng ta, lo cho mình đi là được rồi.” Viên Phi Hàng lạnh lùng nói.

“Vẫn phải điều tra một chút.” Thời Trường Phong nói, “‘Cộng hưởng tư duy’ xuất hiện sáng sớm ngày mồng hai, khi Vương Tiểu Soái tới đây, nơi này rất có thể là thế giới trong. Nếu như cậu ấy vào thế giới trong, vậy thì phải đi ra từ thế giới trong.”

“Cậu có còn nhớ sáng sớm ngày mồng hai mình đã làm gì không?” Viên Phi Hàng hỏi.

Vương Tiểu Soái lắc đầu, cậu ta còn không cảm giác được mình đã xuyên qua, trong ấn tượng của cậu ta, ngày mồng hai đáng lẽ ra cậu ta phải ngủ ở nhà, tại sao lại xuất hiện ở bệnh viện rồi tạo thành cộng hưởng chứ?

Thời Trường Phong nói: “Đánh thức thế giới trong rồi nói sau đi.”

Trải qua hai ngày hai đêm điều tra, Thời Trường Phong đã có chút tư duy về việc thay đổi hai thế giới.

Thứ nhất, “ba không” là mấu chốt, chỉ cần làm trái với một điều trong “ba không” sẽ làm thức tỉnh thế giới trong. Trong “ba không” có khả năng còn ẩn chứa một tin tức nào đó, nhưng đây không phải là vấn đề mà bọn họ cần suy nghĩ.

Thứ hai, căn cứ vào manh mối mà Giản Bác Hàn cung cấp vào buổi sáng hôm nay, Giản Hoài đi vào trong văn phòng trên cùng, thế giới trong sẽ kết thúc. Vậy nên Giản Hoài nhất định là sự tồn tại đặc biệt giữa thế giới trong và thế giới ngoài.

Thứ ba, có người tổng kết quy tắc thức tỉnh thế giới thành “ba không”, cũng lan truyền nó ra ngoài, để mỗi tối thế giới trong đều thuận lợi buông xuống.

Thứ tư, căn cứ vào tài liệu pháp nhân trong văn phòng viện trưởng, có thể đoán ra, thời gian thực sự của thế giới trong không phải là hiện tại mà là năm 2021. Nói cách khác, thế giới hiện tại vẫn có thể duy trì bình thường, đợi tới năm 2021, thế giới ngoài sẽ hoàn toàn chìm vào thế giới trong.

Sau khi nói phỏng đoán của mình cho Viên Phi Hàng và Vương Tiểu Soái. Thời Trường Phong không nhịn được nhìn về phòng bệnh của Giản Hoài.

Đã chín giờ hơn rồi, bọn họ không tới tìm Giản Hoài, bây giờ cậu đang làm gì? Vẫn ngồi ngoan ngoãn đợi bọn họ sao?

Viên Phi Hàng dặn dò: “Tiểu Soái, nghĩ tới một câu chuyện kinh dị để thức tỉnh thế giới trong đi, tôi và đội trưởng Thời không phải là người ‘cộng hưởng tư duy’ thuộc thế giới này, không hợp với bước sóng ở đây, tưởng tượng của chúng tôi không thể thức tỉnh thế giới trong, chỉ có cậu và người vốn thuộc về thế giới này mới làm được.”

“Đúng rồi, cậu nghĩ câu chuyện nào vừa phải thôi, đừng có mà nghĩ một đống ma quỷ, chúng ta lại phải đánh một trận.”

Vương Tiểu Soái nghe lời nghĩ về câu chuyện “y tá lạc đường”, chỉ cần không mở cửa phòng bệnh, câu chuyện này sẽ chỉ gọi ra một con quái vật.

Theo tưởng tượng của cậu, y tá lại xuất hiện, cô ta giống như ngày đầu tiên, hai tay túm lấy mặt Vương Tiểu Soái từ phía sau nói: “Tôi lạc đường rất lâu rồi, nếu như cậu không thể dẫn tôi ra ngoài thì ở lại đây với tôi được không?”

“Cứu với!” Vương Tiểu Soái hét lên.

“Đừng hoảng loạn vậy được không, không có chuyện gì to tát cả.” Viên Phi Hàng lấy trong ngực ra một cái bật lửa kim lọai.

Viên Phi Hàng vươn ngón trỏ cọ lên ngọn lửa, ngọn lửa di chuyển từ bật lửa lên ngón tay của anh ta.

Viên Phi Hàng không quay đầu lại, anh ta cong ngón tay, khẽ bắn về phía đằng sau, đốm lửa rơi xuống đúng tay y tá, y tá nháy mắt bị đốt cháy, hóa thành cát bụi biến mất, còn không có thời gian để dập lửa.

“Trời ạ!” Vương Tiểu Soái kinh ngạc nói, “Anh thật lợi hại!”

Viên Phi Hàng cất bật lửa đi, nói to: “Không phải là chuyện gì lớn cả, tôi cho cậu một gợi ý nhé, cách mà tôi dẫn tới ‘cộng hưởng tư duy’ vô cùng đơn giản, chính là không muốn sống nữa. Tôi tẩm xăng từ đầu tới chân, dùng bật lửa tự thiêu mình trong phòng.”

“Không thiêu chết mình, ngược lại giết chết bố mẹ tới an ủi tôi.”

“Lúc đội trưởng Thời dẫn tôi từ thế giới khác về là tôi có năng lực này.”

“Vương Tiểu Soái này, người ‘cộng hưởng tư duy’ nghe có vẻ cao lớn lắm, nhưng thực ra cũng chỉ là một đám người không sống nổi mà thôi.”

“Tôi cũng thế.”

Thời Trường Phong đập gáy Viên Phi Hàng: “Đi thôi, lên tầng cao nhất xem.”

Viên Phi Hàng nói nhiều không lên tiếng nữa, im lặng đi theo Thời Trường Phong vào thang máy, Vương Tiểu Soái cũng không biết nên nói gì, chỉ bước theo hai người.

Sau khi bọn họ đi vào trong thang máy, cửa phòng bệnh của Giản Hoài mở ra.

Giản Hoài cầm theo điện thoại, khẽ nhìn theo bóng lưng mọi người.

Màn hình điện thoại sáng lên, bên trên có một tin nhắn, là tin nhắn mà ban ngày khi Giản Bác Hàn đi khỏi bệnh viện đã gửi cho Giản Hoài.

Giản Bác Hàn: [Tiểu Hoài, bác sĩ Thời là người tốt, có đúng không?]

~~~~~~~~~~~

Hi vọng mọi người sẽ chú ý tới những dòng này của tui: Tác giả đã kết thúc sớm truyện này vì không phát triển được nữa. Đọc thế giới ở bệnh viện rất hay, ý tưởng mới lạ và cũng rất cảm động. Tác giả muốn viết về hai con người tuyệt vọng cứu vớt lẫn nhau, nhưng cảm thấy nó không hợp với mình, không viết thêm vì sợ bị hỏng thiết lập. Truyện vẫn HE chẳng qua có tí đầu voi đuôi chuột, có thể coi như đoản văn cũng được. Nếu bạn nào yêu cầu một câu chuyện hoàn hảo thì không nên đọc tiếp, dừng lại ở thế giới một là được rồi :))).

Mình thì vẫn sẽ làm tiếp, truyện cũng ngắn, mình cũng đã làm xong thế giới một rồi, cứ từ từ đăng thôi :))). Để đề phòng thì mình sẽ đặt pass từ thế giới hai pass: 12345 nhé, bạn nào có ghé đọc thì ghé.

9 thoughts on “Đợi em dưới đáy vực sâu – Chương 10

  1. DoanhDoanh

    🔸trong câu nói của Thời Trường Phong có ẩn chứa sựa cô đơn —> sự cô đơn
    🔶căn ngản Viên Phi Hàng tiếp tục nói —> ngăn cản
    🔶bất ngờ cuốn cả bố mẹ qua tâm cậu ấy nhất —> quan tâm
    🔶Vậy nên Giản Hoài nhất định là sự tồn tại đạc biệt —> đặc biệt
    🔶tôi và đội trưởng thời không phải là người ‘cộng hưởng tư duy’ —> đội trưởng Thời
    —————————
    Vẫn rối não quá, từ giã việc hiểu vấn đề rồi :))))))

    Liked by 1 person

  2. Ok nghe lời cô đọc hết thế giới này rồi nghỉ =)) tui là đứa không có logic không sống nổi =)))))
    Vậy mới biết những tác giả đầu tiên viết về xuyên không, ABO, thế giới thú nhân,… đã cực khổ thế nào, xây dựng một trật tự thế giới mới đó. Như truyện này hơi dang dở, nhưng nếu nó được xây dựng thêm bởi nhiều tác giả khác thì sẽ thành một tag mới hay ho lắm đó

    Liked by 1 person

    1. Cát Cánh

      Thực ra chỉ là tuyến tình cảm mờ nhạt và có phần nhanh thôi. Tôi thấy tác giả có nhiều ý tưởng hay ho mà, nhưng có vẻ không hợp với tính cách nhân vật và phát triển cốt truyện. Ban đầu tôi tưởng nó phải dài như bộ Mã QR năng lượng cao cơ nên từ từ lết theo tác giả :))))). Nhưng mà tác giả cua nhanh quá, ngã văng cả mũ bảo hiểm.

      Liked by 1 person

      1. Cát Cánh

        Kính vạn hoa chết chóc hay với cũng là bộ vô hạn lưu đầu tiên mình đọc nên ấn tượng hơn hẳn. Mùa này có mấy bộ vô hạn lưu, trong nó có một bộ dự thi, công là một nhân cách khác của thụ, thụ bị đa nhân cách, cũng hấp dẫn lắm. Những bộ khác thì hơi đuối hơn, hoặc có thể là không hợp gu mình.
        Bộ này ban đầu gắn tag vô hạn lưu, thế giới ban đầu cũng hấp dẫn nhưng không biết sao lại đuối vậy, tác giả đã viết văn mười năm rồi nên mình cũng khá tin tưởng, ngờ đâu :)))

        Liked by 1 person

      2. Cát Cánh

        Mấy thể loại viết nhiều thế giới cần chắc tay mới viết được. Mong chờ một thể loại mới trong tương lai. Bây giờ thì quay lại đu mấy bộ khác xem có bộ nào hay ho không :)))

        Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s