Đợi em dưới đáy vực sâu – Chương 7

Chương 7:

“Có phải tôi đã chết rồi không?”

Ba người quay lại phòng bệnh của Giản Hoài, Vương Tiểu Soái ôm đầu gối ngồi xuống đất tựa vào tường, đầu khẽ đập về phía sau theo nhịp, hai mắt cậu ta mờ mịt, rõ ràng đã mất đi hi vọng.

Giản Hoài đứng trước cửa sổ, sau khi trưởng thành cậu đã không còn sợ hãi ánh mặt trời như lúc nhỏ nữa, nhưng mà cậu cũng không quá thích ánh sáng mặt trời, cậu kéo rèm xuống, nhìn những người đi lại phía dưới xuyên qua lớp rèm mỏng.

Thời Trường Phong nhìn hai người họ nói: “Vật lộn cả buổi tối tôi cũng mệt rồi, tôi về nghỉ ngơi một chút. Hai người…thôi bỏ đi, buổi tối nói sau.”

Vừa nói anh vừa đi tới bên cạnh Giản Hoài, cầm áo blouse tối qua đặt trên giường Giản Hoài lên.

Tay áo trắng vung lên gần như quét qua mặt Giản Hoài, Giản Hoài xoay người né, nhìn Thời Trường Phong xỏ tay vào ống tay áo.

Thời Trường Phong mặc áo bó tay lỡ, nháy mắt khi anh mặc áo lên, Giản Hoài nhìn thấy phía trong khuỷu tay anh, ánh mắt cậu ánh lên tia sáng xua tan vẻ âm u.

Thời Trường Phong mặc áo blouse trắng vào, đặt bàn tay lên vai Giản Hoài, đăm chiêu nói: “Em và Vương Tiểu Soái nghỉ ngơi đi, ban ngày anh còn phải làm việc.”

Giản Hoài khẽ gật đầu, nhìn Thời Trường Phong ra khỏi phòng, bê giường gấp dự phòng ở góc tường ra cho Vương Tiểu Soái: “Anh nghỉ ngơi ở đây đi.”

Khi Thời Trường Phong quay lại văn phòng, bác sĩ Viên Phi Hàng cùng phòng với anh đang nằm ra bàn nghỉ ngơi, nhìn thấy anh đi vào Viên Phi Hàng lập tức đứng dậy, nhìn anh đầy chờ mong.

“Yên tâm, có manh mối rồi.” Thời Trường Phong cởi áo blouse trắng ra, để lộ vết thương mới xuất hiện trên khuỷu tay.

Đây là đêm qua… hoặc nói đúng hơn là chưa tới một tiếng trước, Giản Hoài đã dùng kim phẫu thuật để lại vết thương này trên tay Thời Trường Phong.

Hôm qua Giản Hoài đã nói, hi vọng có thể để lại giấu vết gì trong đêm. Nhưng cậu biết rõ cho dù mọi người làm loạn bệnh viện thế nào, sáng hôm sau tất cả những thứ ban đêm sẽ biến mất, những quái vật chết đi cũng sẽ sống lại, vậy phải để lại giấu vết ở đâu đây?

Đêm qua khi Thời Trường Phong hỏi câu này, Giản Hoài chỉ nhìn anh, Thời Trường Phong hiểu ngay ra ý của cậu. Không thể để lại dấu vết lên kiến trúc cố định của bệnh viện được, Thời Trường Phong nói với hai người đi lục soát văn phòng của Giản Hoài chỉ là cái cớ, vì lo lắng có người âm thầm quan sát hướng đi của bọn họ, bởi vậy phải thực hiện thủ thuật che mắt.

Trên thực tế, cho dù Viện trưởng là Giản Bác Hàn hay là bất cứ ai, kiến trúc chủ thể của bệnh viện đều là cố định, tính khả thi của việc để lại dấu vết vô cùng nhỏ.

Trên người quái vật không ổn, khi ánh nắng mặt trời xuất hiện, bọn chúng đều sẽ trở lại thành người, để lại dấu vết gì trên người chúng cũng không có tác dụng.

Nếu như kiến trúc cố định không được, quái vật sẽ thay đổi cũng không được, vậy chỉ có thể ký hiệu lên ba người sống bọn họ mà thôi!

Vết thương trên cơ thể Giản Hoài có thể tự động phục hồi, nếu như có thể để lại vết thương cậu đã sớm làm như vậy rồi. Phương thức tư duy của Vương Tiểu Soái quá đơn giản, không thích hợp để giữ bí mật. Chỉ có Thời Trường Phong, từ đầu tới cuối anh luôn duy trì sự bình tĩnh quan sát tất cả mọi việc, vì thế Giản Hoài lựa chọn tin Thời Trường Phong.

Giản Hoài lén lút giấu đi cây kim phẫu thuật trên người một thi thể, cầm trong lòng bàn tay. Khi leo cầu thang, trong lúc Thời Trường Phong lau mồ hôi trán cho cậu, nhờ bóng đêm che chắn cậu nhanh chóng dùng kim phẫu thuật rạch một vết bên trong khuỷu tay Thời Trường Phong.

Sau đó bọn họ tới văn phòng của Giản Bác Hàn, đẩy cửa ra, thời gian và không gian xảy ra thay đổi. Bọn họ từ tầng hai mươi tám tới tầng bốn, thời gian chuyển từ 1:23 đêm thành 7:30 sáng.

Tất cả đều xảy ra thay đổi, chỉ có một thứ không thay đổi.

Đó là vết thương trong khuỷu tay của Thời Trường Phong.

Theo lý mà nói, nếu như bọn họ thực sự đã bị trộm mất sáu tiếng, vết thương này cũng phải kết vảy theo thời gian. Nhưng vết thương của Thời Trường Phong vẫn còn đang đổ máu, không có thời gian để máu đông lại!

Thời Trường Phong dựa vào động tác mặc áo để truyền đạt tin tức này tới cho Giản Hoài, trong khoảnh khắc nhìn thấy vết thương kia, Giản Hoài khôi phục ý chí chiến đấu.

Vì đối với Giản Hoài, chuyện kinh dị, kẻ địch không lộ mặt thậm chí cả thế giới hủy diệt đều không đáng sợ, cậu chỉ sợ tất cả đều do cậu ảo tưởng mà ra, nhưng vết thương của Thời Trường Phong lại nói với Giản Hoài, tất cả những chuyện xảy ra đêm qua đều thật sự tồn tại.

Thời Trường Phong lấy cồn chấm lên miệng vết thương, nhớ lại ánh mắt của Giản Hoài ban nãy, bất giác lẩm bẩm: “Lần đầu tiên có người ăn ý với mình đến vậy.”

“Hả? Anh nói gì thế?” Viên Phi Hàng hỏi,

“Không có gì.” Suy nghĩ của Thời Trường Phong thoát ra khỏi hồi ức, “Phía cậu có phát hiện được gì không?”

Viên Phi Hàng là đồng đội của Thời Trường Phong, bọn họ tới từ một thế giới khác, ngày mồng hai tháng tư tới bệnh viện này, ngẫu nhiên trở thành bác sĩ mới tới. Ở thế giới này bọn họ cần phải tìm mục tiêu nhiệm vụ đặc biệt, chỉ có mục tiêu nhiệm vụ mới có thể dẫn bọn họ rời khỏi thế giới quỷ dị này.

Ngày hôm qua khi Thời Trường Phong ngụy trang thành người bị nhốt trong bệnh viện giống như Vương Tiểu Soái. Anh hành động cùng hai người bọn họ, hấp dẫn ánh mắt của kẻ thù chưa lộ diện. Còn Viên Phi Hàng thì nghe theo lệnh của Thời Trường Phong, thử rời khỏi bệnh viện trong đêm.

“Đừng nhắc nữa, hôm qua thực sự rất kích thích.” Viên Phi Hàng tùy ý gác chân lên bàn, cười hớn hở, “Tất cả cửa lớn đều đóng, em đập cửa phòng vệ sinh ở tầng ba, vừa mới vươn tay ra khỏi lan can bảo vệ, bên ngoài đã có mấy cánh tay nắm lấy vai em, chúng nó liều mạng kéo em ra ngoài. Đầu em bị kẹt trong lan can bảo vệ không ra được, chúng nó còn muốn ấn bẹp đầu em kéo ra ngoài, nếu như không phải trời bỗng chốc sáng lên, những bàn tay trong bóng đêm biến mất, có lẽ bây giờ anh đã nhìn thấy một khối thi thể nát vụn rồi.”

“Chưa chắc là thi thể đâu,” Thời Trường Phong phân tích theo lý trí, “Theo như quy tắc ở thế giới này, rất có khả năng cậu sẽ giống như những nhân viên y tế ở đây, trở thành ban ngày sinh hoạt bình thường, tối đến lại thành xác sống.”

“Vậy còn đáng sợ hơn chết.” Viên Phi Hàng sợ hãi vỗ ngực, “Trải qua hai ngày hai đêm điều tra, anh đã có suy nghĩ gì chưa hả đội trưởng Thời?”

“Có một chút.” Thời Trường Phong lấy sổ ghi chép những gì mà anh và Viên Phi Hàng đã trải qua ở thế giới này.

Bảy giờ sáng ngày mồng hai tháng tư, Thời Trường Phong và Viên Phi Hàng tới bệnh viện, thay thế ngẫu nhiên hai bác sĩ. Theo như quy định biến hóa của thế giới, bọn họ sẽ ngẫu nhiên thay thế hai người đã chết, nhưng kỳ lạ ở chỗ, một giây trước khi Thời Trường Phong tới thay thế vị bác sĩ kia, anh ta vẫn đang kê đơn thuốc cho Giản Hoài.

Bởi vậy anh có thể biết được, ở thế giới này, người chết có thể hành động giống như người sống.

Bảy giờ ba mươi phút sáng ngày mồng hai tháng tư, Thời Trường Phong nhanh chóng xem xét tất cả những bệnh nhân dưới danh nghĩa của mình, chú ý tới lượng thuốc vượt mức của Giản Hoài, nghi ngờ Giản Hoài chính là mục tiêu nhiệm vụ mà bọn họ muốn tìm, để quan sát Giản Hoài cho nên anh đã đổi một viên thuốc.

Buổi chiều ngày mồng hai tháng tư, Viên Phi Hàng và Thời Trường Phong thử rời khỏi bệnh viện giống như Vương Tiểu Soái. Nháy mắt khi bước ra khỏi bệnh viện, bọn họ lại quay vào bên trong, những nhân viên y tế khác lại có thể tự do ra về.

Thời Trường Phong có một suy đoán liên quan tới hiện tượng này. Thứ nhất, người xuyên qua không thể rời khỏi bệnh viện, thứ hai, người sống không thể rời khỏi bệnh viện này.

Đêm ngày mồng hai tháng tư, Viên Phi Hàng và Thời Trường Phong trực ban ở tầng một, Thời Trường Phong chủ động vi phạm ‘ba không’, mở tất cả cửa phòng bệnh ở tầng một ra, phát hiện những bệnh nhân trong viện đã biến thành những xác sống có thể di chuyển. Đồng thời, bọn họ nghe được tiếng hét thất thanh của Vương Tiểu Soái ở tầng bốn, vì thế hai người vừa trốn tránh sự tấn công của xác sống, vừa xông lên tầng bốn. Vừa lên tầng bốn bọn họ đã thấy Giản Hoài khiêng Vương Tiểu Soái vào phòng nghỉ.

Những xác sống được thả ra ở tầng một đuổi theo lên tầng bốn, Giản Hoài nhìn thấy những xác sống này thì điên cuồng chém giết, thể hiện ra sức mạnh vượt quá người thường, xử lý những xác sống này xong cậu quay về phòng. Trong lúc ấy Giản Hoài nhìn thấy Thời Trường Phong và Viên Phi Hàng, nhưng mắt cậu không hề có điểm tụ. Giản Hoài lướt qua hai người bọn họ, không nói một lời, Thời Trường Phong không chắc chắn là Giản Hoài có phải là người sống hay không.

Buổi sáng ngày mồng ba tháng tư, Thời Trường Phong mượn danh kiểm tra phòng để xem xét tình huống của những bệnh nhân tối qua, phát hiện bọn họ đều trở lại thành người sống, uống thuốc an thần xong thì vô cùng ngoan ngoãn, hoạt động trong bệnh viện giống như những bệnh nhân bình thường khác.

Thời Trường Phong tới phòng Giản Hoài, sau khi đuổi Giản Bác Hàn đi, anh không cảm thấy bất ngờ khi Giản Hoài không nhớ ra mình.

Ngay sau đó anh nhìn thấy Vương Tiểu Soái trong tủ quần áo. Anh nhận ra Vương Tiểu Soái, Giản Hoài và bọn anh đều phát hiện ra điểm không bình thường ở trong bệnh viện này. Vì vậy anh thu nhỏ phạm vi mục tiêu lại thành hai người Vương Tiểu Soái và Giản Hoài.

Vì từng bước xác định mục tiêu, Thời Trường Phong nói dối mấy câu để trở thành bạn của bọn họ, chỉ dẫn bọn họ chủ động thăm dò bệnh viện vào đêm ngày mồng ba tháng tư, một lần nữa tận mắt nhìn thấy sức mạnh của Giản Hoài.

Đêm ngày mồng ba tháng tư, Viên Phi Hàng nghe theo chỉ đạo của Thời Trường Phong, thử xem có thể rời khỏi bệnh viện trong đêm không. Chứng thực thế giới ban đêm còn nguy hiểm hơn trong tưởng tượng, cho dù là trong bệnh viện hay ngoài bệnh viện.

1:23 phút ngày mồng bốn tháng tư, Viên Phi Hàng và ba người cùng trải qua sự biến đổi thời gian và không gian. Điều này chứng minh rằng sự thay đổi đột ngột mất đi sáu tiếng đồng hồ này không chỉ ảnh hưởng lên ba người đi thăm dò ở tầng cao nhất mà Viên Phi Hàng ở tầng ba cũng bị ảnh hưởng.

Sau khi viết xuống tất cả, Thời Trường Phong nhìn manh mối suy nghĩ.

Viên Phi Hàng nói: “Đội trưởng Thời, anh cảm thấy Vương Tiểu Soái và Giản Hoài, ai mới là người có thể đưa chúng ta rời khỏi thế giới này.”

“Trước mắt vẫn chưa thể xác định.” Thời Trường Phong dừng một chút, “Có điều tôi hi vọng người đó là Giản Hoài.”

Viên Phi Hàng: “Em cũng cảm thấy Giản Hoài có tỉ lệ lớn hơn một chút, cậu ta đủ điên, phù hợp với tất cả đặc điểm của ‘cộng hưởng tư duy’. Nhưng em lại không hi vọng là cậu ta, Vương Tiểu Soái nhìn vừa ngoan vừa dễ khống chế, chúng ta có thể dễ dàng bắt cậu ta ký hiệp định bảo mật, nếu như là Giản Hoài…vậy thì phiền rồi.”

Thời Trường Phong tùy ý đặt ngón trỏ trên môi, nghĩ tới dáng vẻ của Giản Hoài, khẽ cười: “Không phiền đâu.”

Nếu như Giản Hoài không phải là người bọn họ muốn tìm, cậu nhất định sẽ phải ở lại thế giới này. Đối với Giản Hoài mà nói, đây mới chính là sự thất vọng lớn nhất.

Viên Phi Hàng và Thời Trường Phong nảy sinh ý kiến trái chiều với mục tiêu. Anh ta không muốn cãi nhau với đội trưởng, đành chuyển đề tài: “Tạm thời không đề cập tới việc người nào là mục tiêu, nói về thế giới này trước đi. Trước khi vào thế giới này chúng ta đã thử đo lường rồi, có lẽ đây là thế giới cấp A, nhưng bây giờ lại có tiêu chuẩn cấp S trở lên, là do kiểm tra đo lường bị sai sao?”

Viên Phi Hàng nhớ lại chuyện tối qua mà sợ hãi, không phải sợ cánh tay ở bên ngoài mà là sợ không gian thời gian đột ngột thay đổi.

“Nếu như thật sự là không gian và thời gian có vấn đề, dựa vào hai chúng ta căn bản không thể giải quyết được vấn đề gì!” Viên Phi Hàng nói.

“Không phải là không gian và thời gian,” Thời Trường Phong dán băng cá nhân lên khuỷu tay, “Lúc thời gian chuyển tới bảy rưỡi thì cậu ở đâu?”

Viên Phi Hàng: “Từ nhà vệ sinh tầng ba đột ngột xuất hiện ở trong văn phòng tầng một.”

Thời Trường Phong: “Trước khi đêm đến, hay nói cách khác, trước khi người xung quanh biến thành xác sống thì cậu ở đâu?”

Viên Phi Hàng: “Trong văn phòng tầng một, ý anh là…”

Thời Trường Phong chắc chắn: “Không sai, không phải là thay đổi thời gian không gian, mà là quay lại vị trí cũ. Trong thế giới này có hai quy tắc, ban ngày một quy tắc, ban đêm một quy tắc.”

“Nói đơn giản hơn, ban ngày mọi người hoạt động như bình thường, tối đến hoặc là sau khi một thứ gì đó dẫn tới kích hoạt quy tắc còn lại, thế giới này sẽ trở nên điên cuồng. Khi màn đêm dần biến mất, ban ngày sắp tới, cho dù là trong đêm đã xảy ra chuyện gì đều sẽ quay lại vị trí ban đầu. Thậm chí ngay cả những người đã chết, ban ngày đều sẽ sống lại!”

“Chỉ có người sống thực sự, bị vây trong hai quy tắc này nên mới bị ảnh hưởng nhốt ở đây.”

Nói xong những lời này, Thời Trường Phong lại chấm chấm lên vết thương.

Đây là điểm mà Thời Trường Phong người đã từng đi qua vô số thế giới không nghĩ tới được, tối qua Giản Hoài vạch một vết thương lên người anh, lại trở thành điểm phá giải thế cục.

~~~~~~~~~~~~~~

Tác giả đổi tag Vô hạn lưu thành Dị năng rồi :)))))).

5 thoughts on “Đợi em dưới đáy vực sâu – Chương 7

  1. DoanhDoanh

    ♟Giản Hoài lét lút giấu đi cây kim phẫu thuật —> lén lút
    ♟Sau đó bọn họ tới văn phòng của Giản bác Hàn —> Bác
    ♟Buổi sáng ngày mồng ba tháng tư, Thời Tường Phong —> Trường
    ♟Thời Tường Phong tùy ý đặt ngón trỏ trên môi —> Trường
    ———————
    Giờ phải gọi là đội trưởng Thời rồi nhỉ :))) Hy vọng lúc anh hoàn thành nhiệm vụ và rời khỏi nhớ dắt theo GH :))))

    Liked by 2 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s